Thành phố Alexandria, tân Thánh Cung.
Sau khi cập bến cảng Thành Thánh, phái đoàn Yenine được người của Tòa Thánh chuyên trách tiếp đón và đưa đến tân Thánh Cung để tạm trú. Sự chiêu đãi của Tòa Thánh vô cùng chu đáo, mỗi người đều được sắp xếp một phòng riêng theo tiêu chuẩn ngoại giao.
Demian nhận được chìa khóa, cậu và Anatoly ở chung một phòng xép.
"Sếp, tân Thánh Cung lớn thật đấy." Họ vừa đi dọc hành lang về phòng, Demian vừa ngó ra ngoài cửa sổ sát đất, tấm tắc nói: "Thành phố Alexandria cũng lớn hơn em tưởng nhiều. Sếp ơi, đó là nơi nào vậy?"
Anatoly nhìn theo hướng tay cậu, nơi Demian đang chỉ là một tòa nhà sáng rực đèn: "… Đó là nhà thờ Tây Bắc."
"Nhà thờ Tây Bắc?" Demian ngẫm nghĩ một lát rồi hỏi: "Có phải là nhà thờ được cho là luôn sáng đèn ấy hả?"
Anatoly "ừ" một tiếng: "Tương truyền hai bên con đường của thần ở nhà nguyện Tây Bắc được thắp sáng bởi hai hàng nến dài trăm mét, không bao giờ tắt."
Demian: "Tại sao lại là một trăm mét?"
"… Một trăm mét là chiều dài con đường của thần." Anatoly nói: "Trong truyền thống tín ngưỡng Thần Dụ, cửa chính của thánh đường thường cách tượng thần một trăm mét. Kinh "Mân Côi" từng ghi lại, một trăm mét là khoảng cách giữa người và thần, là khoảng cách hạnh phúc nhất cũng bình thường nhất."
"Wow." Demian nghe xong không khỏi cảm thán: "Sao cái gì sếp cũng biết thế."
"Đây là thường thức." Anatoly lãnh đạm nói.
"Một trăm mét à…" Demian lẩm nhẩm khoảng cách này. Họ nhanh chóng về đến cửa phòng. Bên ngoài là một ban công hình vòm rất lớn, từ đây có thể nhìn thấy mặt hồ và cả vườn hồng ở phía xa.
"Sếp, anh nói xem, chỗ chúng ta có cách vườn hồng kia đúng một trăm mét không?" Demian hỏi.
"Chắc là có." Anatoly đáp: "Ở thành phố Alexandria, chỉ cần là kiến trúc của Toà Thánh thì đều lấy một trăm mét làm khoảng cách tiêu chuẩn."
Cùng lúc đó, trên không trung, bên trong phi thuyền đột nhiên vang lên tiếng ồn cực lớn.
Cả đội bên ngoài phòng giật mình, sĩ quan dẫn đầu lập tức rút súng, chĩa thẳng vào căn phòng của Shadrian.
Giây tiếp theo, cửa phòng bật tung, hai bóng người tóc đỏ loạng choạng ngã nhào ra ngoài!
Nòng súng của sĩ quan lập tức mất mục tiêu, vì anh ta không biết nên nhắm vào ai, mọi người đều sững sờ ——
Hai Shadrian??
Hai người giống nhau như tạc, đến cả vẻ mặt bạo chúa thịnh nộ cũng y hệt, đều mang theo sự điên cuồng hủy diệt, và họ không chút do dự trút sự hủy diệt đó lên người nhau, bằng răng, bằng nắm đấm, bằng cơn thịnh nộ, cào da xé thịt, moi tim khoét gan, lột da róc xương, trông như thể chẳng cần sĩ quan phải ra tay nữa —— vốn dĩ họ đang dốc toàn lực để giết đối phương!
Hai người hoàn toàn phớt lờ cả một đội người vũ trang tận răng bên cạnh, một Shadrian lồm cồm bò dậy, nện một cú trời giáng vào mặt Shadrian kia, gầm lên: "Anh lấy tư cách gì? Anh lại… lại dám áp đặt ý chí của anh lên tôi!"
Shadrian kia cũng không vừa, gạt chân cho đối phương ngã sõng soài rồi tặng lại một cú đấm, gào lên với giọng điên cuồng không kém: "Tôi còn cách nào khác sao?! Hả?! Cậu tưởng tôi vẫn là tôi ư?! Từ cái lúc gã điên đó muốn tạo thần thì tôi đã chết rồi! Tôi đã chết bốn mươi năm rồi! Cậu nghĩ cậu là tôi? Cậu nghĩ cậu chấp nhận ý chí của tôi? Tôi nói cho cậu biết! Chúng ta chết cả rồi! Điên cả rồi!
Chúng ta chỉ là những cái xác không hồn, mang trong mình dòng máu của bạo chúa!"
Cảnh tượng trước mắt thực sự quá đỗi kỳ quái. Cả đội đứng đực ra đó, không ai kịp phản ứng, cứ thế trơ mắt nhìn hai người trên đất đánh nhau túi bụi, cú đấm nào cũng tóe máu, cả hai đều mang khí thế liều chết và quyết tâm đoạt mạng đối phương.
Không ai hiểu họ đang gào thét điều gì, hai giọng nói giống hệt nhau cùng mang theo phẫn nộ và bi thương tột cùng. Cả hai trông như muốn giết nhau lắm rồi, hay đúng hơn là nóng lòng muốn g**t ch*t chính mình.
Cả hai cắn xé đối phương, máu phun ra từ mọi thớ thịt, máu, tóc đỏ.
Đủ loại sắc đỏ chém giết lẫn nhau, tựa một màn tự thiêu bi tráng.
Cuối cùng vẫn là sĩ quan dẫn đầu cũng hoàn hồn. Anh ta vừa giơ súng lên, hai Shadrian như tâm linh tương thông, đồng loạt lao về phía anh ta. Hai bóng đỏ trong nháy mắt càn quét khắp khoang máy.
Đến khi họ cùng dừng tay, cả đội đã ngã rạp.
Khắp nơi là những thân người nằm ngang dọc, gần như không còn chỗ đặt chân. Họ cũng chẳng tiện đánh tiếp. Shadrian mặc quân phục phun ra một ngụm máu, nói: "… Tôi nghe nói trên phi thuyền có thiết bị an toàn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!