Giây tiếp theo, Shadrian nghe thấy tiếng người lồm cồm bò dậy sau lưng mình.
Y quay đầu lại, thấy John ban nãy đã bất tỉnh giờ đang đứng cách đó không xa, trừng mắt nhìn y chằm chằm.
Ánh mắt người này trông không ổn chút nào, Shadrian không nói gì, cúi xuống thắt chặt lại đai lưng áo ngủ.
Giọng y lại vang lên từ loa: "Bộ đồ này của tôi đặt riêng thợ may trên phố Kurfürstendamm đấy. Bọn họ lưu số đo của tôi rồi, trong vòng một tuần phải gửi cho tôi một bộ y hệt."
Lần này thượng tướng lên tiếng, bà ra lệnh cho người bên cạnh: "Cứ làm theo lời anh ta."
Lời vừa dứt, John lao về phía Shadrian. Y khẽ nheo mắt, giơ tay lên gạt đòn.
Hành động này của y khiến mọi người trong phòng họp đều phải ngồi thẳng dậy. Họ đã chứng kiến hơn chục trận đấu tương tự nên cũng nắm được vài quy luật: nếu thực lực chênh lệch quá lớn, Shadrian thường sẽ chẳng thèm đỡ đòn, chỉ né tránh như mèo vờn chuột, cốt là để trêu đùa đối phương.
Nhưng lần này y đã đỡ, chứng tỏ y cho rằng đối thủ trước mắt cần phải được đối đãi nghiêm túc!
Trong lúc John lao tới đã vươn tay, chộp thẳng vào yết hầu của Shadrian. Y úp lòng bàn tay xuống, giữ chặt lấy tay cậu ta, rồi nắm lấy khuỷu tay, vặn cổ tay, cả người xoay sang trái, bẻ quặt cánh tay trái của đối phương ra sau lưng, làm vậy John không thể cử động được nữa, trừ khi cậu ta muốn tự bẻ gãy tay mình.
Có người ngẩn ra, nói: "Nhanh vậy sao? Lại kết thúc rồi à?"
Trong loa đột nhiên vang lên một tiếng "rắc".
Âm thanh phát ra từ vai của John, cậu ta đã tự tháo khớp vai!
Shadrian "chậc" một tiếng, buông tay ra nói: "Bọn nhóc bây giờ sao đứa nào cũng liều mạng thế nhỉ…"
Y còn chưa nói dứt lời, John đã dùng tay còn lại đấm mạnh vào khuỷu tay y. Shadrian theo phản xạ nghiêng người về phía trước, ngay khi làm động tác này, y thầm nghĩ không ổn. Giây tiếp theo, John thuận thế ngẩng đầu, dùng trán húc mạnh vào sống mũi y!
Shadrian bị cú húc làm cho tối sầm mặt mũi, đến khi tỉnh táo lại, y theo bản năng quệt tay lên mặt, phát hiện tay mình đã dính đầy máu.
Mọi người trong phòng họp đã ngây người ra —— sáu năm qua bao nhiêu trận đấu, đây là lần đầu tiên Shadrian chảy nhiều máu đến vậy.
Thượng tướng đặt ly rượu xuống, chăm chú nhìn sàn đấu sau tấm kính.
Hiệp hai bắt đầu. Giờ đây, John gần như đánh ngang tay với Shadrian. Người thường khó mà nhìn rõ được động tác giao thủ của họ, vì tốc độ quá nhanh đến mức chỉ có thể bắt được những tàn ảnh. Họ ra đòn bằng những động tác người thường khó lòng hiểu nổi, rồi lại bị đối phương nhanh chóng hóa giải. Hai người vừa đánh vừa di chuyển, chẳng mấy chốc đã lùi đến ngay trước tấm kính. John tung một cú đấm, Shadrian nghiêng đầu né trong đường tơ kẽ tóc.
Cú đấm đó sượt qua mặt Shadrian, giáng thẳng vào tấm kính.
Tấm kính là loại chống đạn, lại được gia cố đặc biệt, vậy mà lại nứt ra một đường dưới cú đấm.
Thượng tướng vẫn dửng dưng nhìn vết nứt, vị trí bà ngồi chỉ cách tấm kính một bước chân, quá gần khiến mọi người đều có thể thấy rõ tròng trắng mắt John đã nổi đầy tơ máu.
Có người khẽ nói: "Phản ứng có hơi quá đà không?"
"Có lẽ vẫn cần điều chỉnh…"
Trong sàn đấu, Shadrian né được cú đấm của John rồi tung một cú đá, gần như đá văng đối phương sang phía bên kia sàn đấu.
Rồi y quay đầu lại nhìn vết nứt trên kính, động tác quay đầu của y rất nhanh, không ai nhìn rõ y có cười khẩy một tiếng hay không.
Tất cả những ứng viên tuyển chọn trước đây, sau khi ăn một cú đá như vậy của Shadrian, gần như không ai đứng dậy nổi nhưng John gần như ngay khi chạm đất đã lồm cồm bò dậy, lại lao về phía Shadrian.
Shadrian đứng yên tại chỗ, giọng y từ loa truyền ra, hỏi: "Bác sĩ tới chưa?"
Không một ai trả lời.
Shadrian thở dài, rồi y làm một hành động mà nhiều người không thể hiểu nổi —— y đứng yên tại chỗ, không nhúc nhích.
Y cứ đứng đó, mặc cho John lao tới hất văng y ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!