Chương 30: Năm 36 – I

Đầu năm 35, vụ án nổ súng ở Banan xảy ra, Lyudmila qua đời.

Cái chết của Lyudmila gây chấn động nửa lục địa phía Tây. Cô từng thực hiện các chuyến diễn thuyết ở nhiều quốc gia và sở hữu sức ảnh hưởng đáng kể. Khi tin tức về cái chết của cô truyền về đế quốc Thần Thánh, cả Mudran chìm trong ba ngày tĩnh lặng đáng sợ.

Sau sự tĩnh lặng là cơn phẫn nộ của quần chúng.

Tháng 3 năm 35, đế quốc tổ chức tang lễ cho Lyudmila. Xe tang đi qua đại lộ Kurfürstendamm. Ngày hôm sau, vũ công ballet chính của nhà hát Lâu Đài – Gagarina, tuyên bố vĩnh viễn rời khỏi sân khấu.

Tháng 4 năm 35, Mudran nổ ra các cuộc biểu tình, yêu cầu trừng trị nghiêm khắc hung thủ người Lech.

Tháng 5 năm 35, cuộc đàm phán giữa đế quốc Thần Thánh và vương quốc Lech rơi vào bế tắc, phải can thiệp.

Tháng 9 năm 35, tàu buôn của đế quốc và tàu buôn của Lech xảy ra xung đột trên biển quốc tế.

Tháng 12 năm 35, thị trấn Banan lại xảy ra sự kiện đổ máu, gây ra thương vong cho hàng chục công dân của cả hai nước.

Tháng 1 năm 36, đế quốc Thần Thánh tuyên bố cắt đứt quan hệ ngoại giao với Lech.

Thoáng chốc đã là tháng tư của năm thứ hai.

Tháng tư là mùa tàn khốc nhất.

Ashley ngồi trong phòng nghiên cứu, nhìn bầu trời xanh ngoài cửa sổ, có thoáng thất thần.

Anh và Shadrian đã hơn một năm không gặp nhau. Kể từ khi vụ án nổ súng ở Banan xảy ra vào đầu năm ngoái. Khi tin tức còn chưa truyền đến Mudran, Shadrian đã nhận được lệnh triệu tập khẩn cấp từ quân đội, tức tốc lên đường đến lãnh thổ Lech.

Họ chẳng có thời gian để nói lời từ biệt. Ashley từ viện nghiên cứu về nhà thì thấy Narcissus đang đợi ở cửa. Đối phương chuyển lời cho anh rằng kỳ nghỉ của Shadrian đã kết thúc.

"Anh ta bảo tôi nói với cậu." Narcissus nói: "Chú ý sức khỏe."

Khi đó Narcissus không nói cho anh biết về cái chết của Lyudmila. Ashley đã quyết sẽ không vào quân đội, vậy nên dù là người yêu của Shadrian, con trai của thượng tướng, hay một nhà nghiên cứu, anh đều không thuộc diện được biết thông tin mật ở cấp độ cao như vậy.

Dĩ nhiên, Ashley sẽ có con đường riêng để biết chuyện, cả hai đều rõ điều này, nhưng người thông báo cho anh không thể nào là Narcissus.

Ashley nghe xong không có phản ứng gì lớn, chỉ gật đầu, cảm ơn Narcissus một tiếng, rồi lịch sự hỏi anh có muốn ở lại ăn cơm không.

Narcissus từ chối rồi rời đi. Ashley vẫn như thường lệ nấu cơm, dùng bữa rồi dọn dẹp phòng. Sau khi màn đêm buông xuống, anh tự rót cho mình một ly nước, đứng rất lâu ngoài hiên nhà.

Điều Narcissus không biết là, Shadrian chưa bao giờ để lại lời nhắn gì cho Ashley, dù y đột nhiên biến mất hay vội vã rời đi. Ngay cả trong lúc hai người hẹn hò, Shadrian cũng thường xuyên chơi trò mất tích. Không biết bao nhiêu lần hai người đang ăn cơm, y hôn Ashley một cái rồi bảo đi thanh toán, sau đó thì biến mất không một dấu vết.

Ashley đã quen với việc này từ lâu. Anh chỉ lẳng lặng ăn nốt phần cơm của cả hai người, rồi thanh toán và rời đi, mọi thứ vẫn diễn ra như bình thường.

Và rồi, Shadrian sẽ đột nhiên xuất hiện vào một buổi sáng hay một buổi tối nào đó. Đôi khi Ashley đang ngủ say, cảm thấy bên gối có thêm một người, anh sẽ mơ màng mở mắt, nói với đối phương một câu "Mừng ngài trở về".

Thế nên, khi Narcissus nói rằng Shadrian có để lại lời nhắn, Ashley đã nhận ra rất nhiều điều.

Anh cầm ly nước đứng ở hiên nhà, cảm nhận được cái lạnh se se của màn đêm.

Anh nhận ra, lần chia ly này của họ có lẽ sẽ rất dài.

Sau đó là hơn một năm dài đằng đẵng không chút tin tức.

Từ năm 35 đến năm 36, hơn một năm qua tình hình đế quốc ngày càng căng thẳng, mỗi ngày Mudran đều có báo chí bay đầy trời. Nghệ thuật vẫn thịnh hành, nhưng ngoài bầu không khí của cái đẹp, dường như còn có thêm thứ gì đó khác. Giữa những cuộc biểu tình, diễn thuyết và sự ồn ào của các quán cà phê, có một sợi dây vô hình đang căng ra càng lúc càng chặt, đã đến bờ vực chỉ cần chạm nhẹ là đứt.

Mấy hôm trước, Ashley đã ghé thăm Gagarina. Kể từ sau vụ nổ súng ở Banan, cô đã phải nhập viện một thời gian dài, chủ yếu là để điều trị vấn đề tâm lý. Cuối cùng, cô quyết định sẽ chuyển đến viện điều dưỡng ở thành phố Alexandria để tĩnh dưỡng vào giữa tháng tư.

Cả hai không nói chuyện nhiều. Cuối cùng, Gagarina đưa cho anh vài tập kịch bản, nhờ anh trả lại cho nhà hát Lâu Đài, nói rằng kịch bản rất hay, nhưng với tình trạng sức khỏe hiện tại của cô thì không thể diễn được nữa.

Lúc ấy, Gagarina nhìn đăm đăm chậu hoa linh lan bên cửa sổ một lúc lâu, khẽ nói: "Tôi sẽ không bao giờ khiêu vũ nữa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!