Năm mới đến trong một không khí thật bình lặng. Sau khi tốt nghiệp, Ashley được điều thẳng lên viện nghiên cứu để tiếp tục đề tài của mình. Lâm Liên Tước và Narcissus cũng từ thành phố Alexandria trở về, công việc làm ăn ngày một phát đạt. Về phần Lyudmila, cô kết thúc chuyến diễn thuyết vòng quanh, thuận lợi tốt nghiệp rồi bắt đầu cùng Gagarina đi lưu diễn khắp các tỉnh.
Giờ đây, hai cô nàng đã là những nhân vật đình đám, cứ dăm bữa nửa tháng lại chễm chệ trên trang nhất các mặt báo, đi đến đâu cũng có một đám đông người hâm mộ theo sau.
Cùng lúc đó, cuộc bầu cử cũng đi đến hồi kết. Thượng tướng chính thức trở thành tân tổng thống của đế quốc.
Sau khi nhậm chức, thượng tướng đã ban hành nhiều chính sách mới, đồng thời vẫn giữ vững quan điểm đề cao nghệ thuật. Mudran vốn đã là một thành phố nghệ thuật, nay bầu không khí ấy lại càng thêm đậm đặc đến mức gần như bùng nổ, tháng nào cũng có các buổi biểu diễn và triển lãm quy mô lớn. Họa sĩ nổi tiếng nhất dạo gần đây là Emile – học trò của đại sư Hit. Chàng thiếu niên đến từ tỉnh lân cận này đang tỏa sáng rực rỡ trong xã hội, và vừa mới tổ chức triển lãm tranh đầu tiên trong đời.
Kể từ khi lên viện nghiên cứu, Ashley ngày càng vùi mình trong phòng thí nghiệm, chẳng mấy bận tâm đến thế sự bên ngoài. Sau khi thượng tướng đắc cử tổng thống, anh chỉ gửi một lá thư chúc mừng chứ cũng chẳng buồn về trang viên. Nếu hỏi chuyện này có ảnh hưởng gì đến anh không, thì câu trả lời là ——
Cuối cùng Shadrian cũng có một kỳ nghỉ dài.
Hôm đó, Shadrian đến giúp anh dọn dẹp ký túc xá. Tốt nghiệp rồi, Ashley phải chuyển khỏi đại học đế quốc. Viện nghiên cứu được xây ở ngoại ô, và anh sẽ có một ký túc xá mới ở đó.
Hành lý cá nhân của anh chẳng có bao nhiêu, phần lớn còn lại là sách và tài liệu. Thời điểm tốt nghiệp là vào tháng năm, Shadrian lái một chiếc xe tải đến giúp anh chuyển nhà. Từ xa, y đã thấy những thùng sách chất cao như núi trước cửa ký túc xá. Ashley đang ngồi vắt vẻo trên một thùng sách, tay vẫn cầm cuốn sách đọc dở, dưới chân là một chiếc vali nhỏ và một hộp đàn cello.
Shadrian ngắm nhìn khung cảnh ấy một lúc, đoạn vui vẻ bấm còi, Ashley nghe tiếng nhìn sang, thấy y lập tức nở một nụ cười.
Anh đặt sách xuống, bước tới: "Thầy."
"Tài liệu của em cũng không ít đâu." Shadrian xuống xe, mở thùng hàng phía sau ra: "Mà em đang nghiên cứu cái gì thế?"
"Nếu ngài muốn nghe, về nhà em sẽ từ từ giải thích cho ngài." Ashley xắn tay áo, bắt đầu khuân từng thùng một vào xe. Có vài thùng là đồ dễ vỡ, Shadrian không dám đụng vào. Mãi đến khi Ashley chuyển xong mấy thùng quan trọng: "Còn lại toàn là sách cả."
Shadrian gật đầu, cởi khuy măng sét, chồng mấy thùng sách lớn lên nhau, rồi một hơi bê hết lên, nhanh chóng chuyển vào thùng xe.
Xong xuôi, y ném chìa khóa xe cho Ashley: "Em lái đi." Còn bản thân thì ngồi vào ghế phụ: "Tôi chợp mắt một lát."
Ashley để ý quầng thâm dưới mắt y, biết y dạo này không được nghỉ ngơi đầy đủ nên cố tình lái xe rất êm.
Shadrian ngủ một mạch, lúc mở mắt ra thì xe đã đến ngoại ô.
Y ngáp một cái, dụi mắt rồi bảo: "Ngã rẽ tới thì rẽ trái, đi vào con đường có hàng cây táo ấy."
Ashley làm theo, dù không biết Shadrian định đi đâu, cho đến khi họ dừng xe trước một dinh thự. Đó là một ngôi nhà hai tầng nhỏ, có hiên nhà và vườn hoa, giàn hồng trên hàng rào sắt đang nở rộ.
"Nhà của tôi đấy." Shadrian lại ngáp một cái: "Hồi đó hứng lên mua, nhưng lúc bận thì vẫn ngủ ở quân đội cho tiện, nên chưa đến ở bao giờ."
"Em bảo muốn chuyển đến ký túc xá của viện nghiên cứu, tôi liền nhớ ra chỗ này cũng khá gần, bình thường đi bộ qua là được. Nếu lười, tôi nhớ trong gara hình như còn một chiếc xe, không biết còn chạy được không…"
Y luyên thuyên một hồi rồi lại cười tủm tỉm nhìn Ashley: "Vladimir."
"Em có bằng lòng sống ở đây với tôi không?"
Ashley: "… Cầu còn không được."
Anh nhìn ngôi nhà trước mắt một lúc lâu, rồi lại hỏi: "Ở đây có xa quân đội quá không? Ngài đi vào thành phố có tiện không?"
Shadrian nhìn đôi mắt sáng lấp lánh của chàng trai trẻ, cười đáp: "Không sao." Nói rồi, y vươn vai, hôn lên má Ashley một cái.
Y như một đứa trẻ vừa ăn trộm được kẹo, mãn nguyện nói: "Cuối cùng tôi cũng có một kỳ nghỉ dài."
Kỳ nghỉ dài trước đó của Shadrian đã là bốn năm trước, lúc đó Ashley vừa mới vào đại học đế quốc. Cách Shadrian giết thời gian trong kỳ nghỉ thực ra rất đơn điệu. Y thường đến thư viện đại học đế quốc làm quản lý, ngày nào cũng ngủ gà ngủ gật ở quầy mượn sách. Thỉnh thoảng, y dạy thay vài tiết, hoặc ghé qua phòng y tế của trường, uống trà quý ngàn vàng của Narcissus như uống nước lã.
Lần này cũng chẳng khác là bao. Shadrian nhận một môn ở đại học đế quốc, định bụng làm giáo sư thỉnh giảng cho qua một học kỳ. Thời gian còn lại, y vẫn đi vơ vét trà của Narcissus và tìm chỗ ngủ. Có một hôm, Ashley từ tòa nhà nghiên cứu đi ra, đang suy nghĩ xem tối nay ăn gì. Anh đi ngang qua phòng bảo vệ, ra ngoài được một đoạn rồi đột nhiên khựng lại, bước lùi về.
Anh nhìn chằm chằm người bảo vệ đang ngủ gật ở cửa một lát, đoạn bước tới, nhẹ nhàng nhấc chiếc mũ đang che trên mặt đối phương xuống.
Shadrian từ từ mở mắt, cười nói: "Bị em phát hiện rồi à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!