Chương 20: Gió trăng chốn này

Trong hội trường hỗn loạn như ong vỡ tổ.

Kể từ khi Lyudmila thẳng thắn thừa nhận mối quan hệ tình cảm của cô với Gagarina, nhiều phóng viên đã đổ xô ra ngoài như thể vội vã chạy về tòa soạn để giật tít tin nóng. Còn có người ngất xỉu ngay trên ghế khán giả. Đứng từ bên trong vẫn còn nghe thấy tiếng chửi bới giận dữ của viện trưởng Eckhart vọng lại từ ngoài cổng lớn.

Vệ sĩ đang cố gắng hết sức để duy trì trật tự, Lyudmila đứng trên bục phát biểu chính, cô nhìn thẳng về phía trước, lưng thẳng tắp, dường như không hề bận tâm đến mọi chuyện đang xảy ra xung quanh.

Ashley ngồi ở hàng ghế khán giả, từ góc này nhìn sang, anh chỉ có thể thấy được một bên gương mặt của Lyudmila.

Trưởng hội nghị liên tục gõ búa gỗ, cuối cùng hội trường cũng yên tĩnh hơn một chút.

Ngay khi trưởng hội nghị hắng giọng, chuẩn bị tiếp tục nghị trình, cánh cửa lớn của hội trường đột nhiên lại mở ra.

Nói đúng hơn, là bị đạp tung ra.

Người bước vào mặc đồng phục quân đội, đi thẳng đến giữa hội trường dưới ánh mắt của tất cả mọi người, rồi chạm nhẹ vành mũ chào trưởng hội nghị trên bục chủ tọa: "Hiệu trưởng Kluge."

Là Shadrian.

Ashley ngồi thẳng dậy trên ghế khán giả, còn trưởng hội nghị lập tức đứng lên: "Thưa ngài."

"Tôi xin thay mặt quân đội đến để đưa sinh viên Lyudmila của quý trường đi." Shadrian nhấc tay: "Đây là chỉ thị của quân đội, hội đồng thẩm định tạm dừng tại đây."

Trưởng hội nghị tỏ ra vô cùng bất ngờ, nghị sĩ Hoffmann bị cho ra rìa nãy giờ lớn tiếng nói: "Chuyện này không liên quan đến quân đội! Quân đội không có quyền can thiệp vào chuyện nội bộ của trường đại học!"

"Thưa ngài nghị sĩ." Shadrian ngoáy tai: "Ngài vẫn nên về lo tranh cử đi, theo tôi được biết thì tỷ lệ ủng hộ lần này của ngài không được khả quan cho lắm đâu."

Y cười ẩn ý: "Hay là ngài chạy vào tận trường đại học để vận động phiếu bầu đấy à? Ngài thừa biết thành viên Quốc Hội phát biểu chính trị trong khuôn viên học đường là phạm pháp mà phải không?"

Nghị sĩ lập tức im bặt, lúng túng ngồi xuống.

Shadrian rút một tập tài liệu từ trong áo ra, đưa cho trưởng hội nghị: "Đây là giấy tờ tùy thân của cô Lyudmila, đã xác nhận cô ấy có thân phận quân y do Toà Thánh cấp, con dấu của quân đội ở ngay dưới cùng."

Giọng y không lớn, nhưng đủ để mọi người có mặt đều nghe thấy, lập tức dấy lên một trận xôn xao, ngay cả hàng ghế giáo sư cũng có không ít người lộ vẻ bất ngờ —— ngoại trừ Narcissus. Anh tham dự với tư cách là người hướng dẫn của Lyudmila, nhưng không có quyền phát biểu.

Shadrian để ý thấy ánh mắt dò xét của Narcissus, bèn kín đáo liếc mắt lả lơi với anh.

Narcissus lập tức trợn mắt lên.

Trưởng hội nghị xem xong tài liệu rồi gật đầu: "Quân đội không có quyền can thiệp vào hành vi của sinh viên trong trường đại học, nhưng nếu thân phận quân nhân của cô Lyudmila là thật, vậy thì quân đội can thiệp hợp pháp."

Ông nói rồi đưa tài liệu lại cho Shadrian, nói với Lyudmila: "Cô Lyudmila, mời cô đi cùng vị này một chuyến."

Shadrian bước đến bên bục phát biểu, gót giày quân đội chạm vào nhau kêu một tiếng "cạch", rồi đưa tay chào Lyudmila theo kiểu quân đội: "Thưa cô Lyudmila, quân đội mời cô."

Lyudmila cũng đáp lễ chào lại: "Thưa ngài."

Dưới bao ánh mắt của mọi người, họ chào nhau theo nghi thức quân đội.

Ashley lập tức đứng dậy vỗ tay, Narcissus cũng đứng lên ngay sau đó, rồi đến nhiều giáo sư khác.

Tiếng vỗ tay dần lan ra khắp hội trường.

Shadrian quả thực đến đón Lyudmila đến quân đội. Y lái xe ở phía trước, buông một câu: "Tư thế chào của cô rất chuẩn."

"Tư thế chào của đế quốc và thành Thánh không giống nhau lắm, Gar đã sửa cho tôi rồi." Lyudmila nói.

"Đúng vậy, năm nước ở lục địa phía Tây, mỗi nước đều có cách hành lễ riêng, phiền phức lắm." Shadrian nói: "Năm đó tôi ở Lech, công chúa, tức là nữ hoàng bây giờ, trong lễ đăng quang của cô ấy có một phần nghi lễ chào hỏi, tôi làm sai lễ tiết khiến bộ ngoại giao lại phải bận rộn một phen."

Lyudmila: "Ngài đã thực hiện nghi lễ như thế nào?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!