Chương 2: Francisco

Lâm Liên Tước lại bị réo đến quán Sacher từ sáng sớm tinh mơ.

Lần này hắn còn mang theo cả bữa sáng, xách một chồng xửng hấp đặt lên bàn: "Nào nào, nếm thử tôm há cảo và xúc xích nếp do chính tay tôi làm xem ——"  

Ashley như thường lệ chỉ gọi một ly tẩy, rồi tự rót nước từ chiếc bình bằng đồng trắng mang theo: "Tôi muốn biết thông tin về anh ấy."  

"Hả?" Lâm Liên Tước nhấp một ngụm trà, ngơ ngác: "Thông tin về ai? Lần này lại có ai sắp gặp xui xẻo nữa sao?"  

"Người mẫu cậu giới thiệu cho tôi." Ashley nói: "Tôi muốn biết thông tin về anh ấy."  

"À, thông tin về người mẫu hả." Lâm Liên Tước vô thức lặp lại: "Khoan đã, cái gì cơ?! Cậu muốn biết thông tin về ai cơ?!"  

Hắn bật cười ha hả, nụ cười có phần đểu giả, rồi cố tình hỏi dù thừa biết: "Người mẫu nào? Cô gái làm mẫu của đại sư Hit ấy hả? Công nhận cô ấy cũng xinh ——" 

"Tôi nói người mẫu chính thức cho bức tượng Đức Mẹ." Ashley bình tĩnh ngắt lời: "Cậu hiểu mà, đừng giả ngốc."  

"Sao cậu lại muốn biết thông tin về cô ấy? Đừng nói với tôi là cậu để ý người ta rồi nhé ——" Lâm Liên Tước đang nói dở thì sực nhớ ra điều gì: "Khoan đã, vừa nãy cậu dùng từ "anh ấy" hả?"  

"Tôi đã được huấn luyện về khoản này." Ashley ừ một tiếng: "Ngay lần đầu gặp đã nhận ra rồi, đó là nam."

"Mắt tinh đấy, không hổ là cậu." Lâm Liên Tước giơ ngón cái: "Thế cậu có biết người đó là ai không?"

"Không biết." Ashley uống hết ly nước, rồi rót thêm một ly nữa: "Nên tôi mới hỏi cậu thông tin về anh ấy."  

"Nếu cậu không biết, thì tôi càng không thể nói." Lâm Liên Tước bốc một nắm đá cho vào miệng nhai: "Tôi vì nể tình mới giới thiệu người ta để cứu nguy cho cậu, chứ không phải để cậu tương tư người ta, dù cậu có là… thôi bỏ đi."

Hắn phẩy tay: "Bức tranh đó của cậu chắc sắp xong rồi nhỉ? Tôi đoán chừng hai hôm nữa là cùng."

Ashley hỏi: "Ý cậu là gì?"

"Đừng hỏi." Lâm Liên Tước nhai đá rôm rốp: "Các cậu toàn tai to mặt lớn, tôi phận con buôn nhỏ bé, chẳng muốn dính vào ai hết, để tôi yên thân chút đi, đại thiếu gia à."  

"Vậy à." Ashley trầm ngâm: "Vậy thì tốt."

Lâm Liên Tước: "Tốt cái nỗi gì?"

"Nếu thân phận khác biệt, tôi sẽ cần thời gian." Ashley nói: "Giờ cậu đã nói vậy, mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn nhiều."  

"Dễ cái gì?" Lâm Liên Tước vốn lười hỏi nhưng vẫn không nhịn được: "Rốt cuộc cậu định làm cái quái gì?"

Ashley: "Giữ bí mật là đức tính cơ bản nhất."  

"Không cần giữ, để tôi nói toạc ra cho nhé —— cậu đúng là thấy sắc nổi lòng tham." Lâm Liên Tước thảnh thơi nói như thể xem kịch vui: "Đừng bảo tôi không nhắc cậu, động lòng thì được, chứ đừng để lún sâu vào, tôi thấy khối chuyện kiểu Romeo và Juliet xảy ra với mấy cậu lính tốt nghiệp trường quân sự như các cậu rồi, đứa nào cũng lụy tình…"

Ashley: "Nói xấu sau lưng là một tội ác."

"Ác cái đầu cậu ấy." Lâm Liên Tước vẫy tay gọi phục vụ: "Cho thêm món! Bữa này cậu bao nhé!"

Lâm Liên Tước nói "chỉ còn hai hôm nữa thôi" quả nhiên đến rất nhanh.

Hôm đó, Ashley lại đến cung Tân Thánh, chờ suốt một đêm mà chẳng thấy người đâu. Anh mượn một chỗ trong thánh đường nghỉ tạm, sáng hôm ăn sáng rồi dùng bữa trưa xong, đến chạng vạng quay lại thì thấy ca kỹ đang đứng bên cửa sổ.

Sảnh Rose có bảy ô cửa kính màu khổng lồ, ghép từ vô số mảnh thủy tinh màu, mô tả bảy giai đoạn trong cuộc đời Đức Mẹ, từ thuở ấu thơ cho đến lúc lìa trần.

Ánh hoàng hôn rực rỡ, bóng bảy hình người đổ dài trên sàn.

Y thấy anh, mỉm cười hỏi: "Xin lỗi nhé, hôm qua có việc đột xuất, không làm lỡ việc của ngài chứ?"

Ashley đã quen với việc y trễ hẹn hay thất hứa: "Không sao, cũng đến giai đoạn cuối rồi, hôm nay có thể xong."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!