Sau khi nói chuyện với Narcissus, Ashley liền tìm cách lấy được toàn bộ luận văn của Lyudmila.
Cả hai đều là sinh viên tốt nghiệp trong khóa năm nay. Theo quy định của Đại học Đế Quốc, sinh viên phải nộp luận văn vào năm ba, còn năm thứ tư là thời gian thẩm định và chỉnh sửa.
Đại học Đế Quốc có tiêu chuẩn học thuật cực kỳ nghiêm khắc, nhà trường sẽ thành lập hội đồng thẩm định chuyên môn dựa trên hướng nghiên cứu của sinh viên, thậm chí còn mời cả chuyên gia ngoài trường.
Shadrian từng được mời đánh giá một bài luận về võ thuật phương Đông, nhưng bất ngờ là y lại cho điểm khá thoáng.
Hàng năm báo chí ở Mudran đều có chuyên mục đăng tải các luận văn tốt nghiệp xuất sắc của sinh viên đại học Đế Quốc. Một số tòa soạn có quan hệ với trường, nên dù luận văn còn đang chỉnh sửa cũng được đăng trước một vài trích đoạn đặc sắc.
Luận văn của Lyudmila đã được đăng báo theo cách đó.
Dù chỉ là trích đoạn, nó vẫn khiến dư luận Mudran dậy sóng. Ngay cả trong trường, Ashley cũng nghe bàn tán xôn xao. Nhiều người đang tìm cách để có được bản đầy đủ, nhưng dạo gần đây Lyudmila vắng mặt ở trường, bạn bè cô cũng giấu kín như bưng chuyện này, có người còn muốn dùng quan hệ hội đồng thẩm định của trường để can thiệp.
Vì nhiều lý do, nhà trường đã thông báo rằng ngoài những trích đoạn đã đăng, toàn văn luận văn sẽ tạm thời không được công khai.
Còn cách Ashley có được luận văn rất đơn giản, anh trực tiếp cạy khóa văn phòng của giám khảo, nhưng anh chỉ đọc rồi đặt lại chỗ cũ, không mang ra ngoài. Ngày hôm sau tập luyện xong tại phòng tập ballet, anh nói với Shadrian: "Luận văn của cô Lyudmila rất xuất sắc."
"Ồ?" Shadrian đang thay đồ, lát nữa y phải đến quân đội họp, nghe vậy thì nhướng mày: "Nếu em cũng nói vậy, thì luận văn này chắc có chỗ đáng xem."
"Không chỉ đáng xem đâu thầy, nó là một kiệt tác." Ashley nói.
Shadrian khoác áo gió, gạt mớ tóc dài ra sau lưng. Ashley bước tới, nhận lấy dây buộc tóc trong tay y, giúp thầy mình buộc tóc.
"Tôi vẫn nhớ những gì Narcissus từng nói về luận văn này." Shadrian nói: "Không thấy chữ nào nhắc đến tín ngưỡng Thần Dụ thật à?"
"Không có một chữ nào ạ." Ashley đáp.
"Ừm." Shadrian rút một điếu xì gà, lấy diêm từ túi Ashley, châm lửa rồi nói: "Thực ra cũng không cần lo lắng quá."
Động tác của Ashley khựng lại: "Ý thầy là?"
"Luận văn như vậy chắc chắn phải trình lên cấp trên phê duyệt. Xét về mặt dư luận, cấp trên có lẽ sẽ ém nhẹm nó xuống, không công bố toàn văn. Nếu nó thật sự xuất sắc, họ sẽ dùng biện pháp mềm dẻo với Lyudmila, có thể là trao cho cô ấy một danh hiệu danh dự, rồi hứa hẹn một công việc tử tế ở Viện Khoa học hay đâu đó tương tự." Shadrian nói: "Đế quốc vẫn khá khoan dung với nhân tài."
"Dĩ nhiên." Y nhả ra một ngụm khói: "Điều kiện tiên quyết là thiên tài của chúng ta đừng quá cứng đầu, nhất quyết đòi đăng toàn văn lên báo hay những chuyện tương tự."
"Chắc không đến mức đó đâu ạ." Ashley ngẫm nghĩ một lát rồi nói: "Gần đây Lyudmila vẫn luôn né tránh công chúng. Nếu mục đích của cô ấy là gây sóng gió, thì giờ là thời điểm tốt nhất để lộ diện."
"Vậy thì dễ giải quyết rồi." Shadrian nói xong, lại trầm ngâm một lúc.
Ashley nhận ra y ngập ngừng: "Sao vậy thầy?"
"Có một điểm mâu thuẫn ở đây." Shadrian nói: "Nếu Lyudmila không muốn gây ồn ào, thì ngay từ đầu luận văn không nên được đăng báo. Tôi nhớ không lầm thì mọi luận văn tốt nghiệp trước khi đăng báo đều cần có sự đồng ý của tác giả chứ?"
"Nhưng đăng báo chỉ đăng trích đoạn thôi. Có thể ban đầu cô ấy đã nghe theo lời khuyên của ai đó, nhà trường tự ý đăng mà không hỏi ý cô ấy. Dù sao thì áp lực dư luận sau đó cũng có thể buộc cô ấy phải chỉnh sửa lại luận văn, cũng không phải là một cách tồi."
Shadrian nghe xong cười: "Mong là vậy."
Nói rồi, y hôn lên má Ashley một cái: "Dạo này tôi lại phải bù đầu bù cổ rồi, ăn cơm thì khỏi đợi tôi."
Sự thật chứng minh Shadrian đã nói đúng. Hai tháng sau, nhà trường trao cho Lyudmila danh hiệu sinh viên tốt nghiệp danh dự, nhưng tuyên bố vì "một vài lý do" nên sẽ không công bố toàn văn luận văn.
Sau đó vở kịch mới của nhà hát Lâu Đài công diễn, Shadrian và Ashley cùng đi xem. Shadrian chỉ ra ngoài từ lô ghế riêng "Hàng ghế khán giả thứ bảy, từ trái qua phải đếm đến ghế thứ mười hai."
Ashley nhìn sang, thấy là một mái tóc ngắn rối bù, chủ nhân của mái tóc ngắn không mấy để tâm đến vẻ ngoài, toát lên khí chất học giả phóng khoáng. Đối phương dường như cảm nhận được ánh mắt của Ashley, đột nhiên quay đầu lại.
Hai người nhìn nhau. Ánh mắt đối phương nhưng ánh lên nét trong trẻo, rồi cô mỉm cười với Ashley.
Khi cười, cô lại toát ra một vẻ trẻ con như thiếu niên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!