Ashley và Shadrian ở lại thành phố Alexandria ba ngày. Ba ngày sau, cả hai người lên tàu trở về đế quốc Thần Thánh.
Họ không đi cùng một chuyến, Shadrian đi bằng tàu cao tốc vào đêm hôm trước. Lúc đó đã quá nửa đêm, cửa phòng đột nhiên bị gõ vang, một lá thư được nhét qua khe cửa, là công văn khẩn của quân đội.
Shadrian vừa tắm xong, chân trần đi khắp nơi tìm quần áo, lúc đi còn mặc nhầm áo sơ mi của Ashley —— khó mà nói y có cố ý hay không, hoặc là cả hai đều cố ý, tuy đèn trong phòng không sáng lắm, nhưng thị lực của cả hai đủ để phân biệt quần áo của nhau.
Lúc Ashley đưa áo sơ mi cho y, anh khẽ chạm vào ngón tay của Shadrian.
Cả hai đều ngầm hiểu ý nhau mà không nói ra lời.
Sau khi trở về đế quốc, Ashley đến dinh thự của thượng tướng trước, anh cần mang đi một số tài liệu cất trong nhà kính.
Trong lúc sắp xếp, anh phát hiện một phần bản thảo đã bạc màu, tốt nhất nên sao chép lại, việc này cần thời gian. Thế là Ashley lại ở trong nhà kính vài ngày, gần đây có vẻ thượng tướng không có nhà, tòa nhà chính của trang viên vẫn không thấy sáng đèn.
Mãi đến thứ hai tuần sau, Ashley lái xe ra ngoài dạo một vòng. Lúc quay về thì trời đã chập tối, anh bị kẹt xe đến nỗi suýt không vào được trang viên —— đèn đường hai bên dẫn vào cổng lớn đều đã sáng trưng, đường lát sỏi đậu kín xe.
Ashley hạ cửa kính xe xuống, nhìn ra ngoài, nghe thấy một giai điệu nhạc vui nhộn vọng ra từ tòa nhà chính.
Tuy còn ở xa, nhưng mùi cà phê và thuốc lá đã thoang thoảng bay tới.
Rõ ràng, thượng tướng đang tổ chức một buổi salon¹.
⤷¹ Salon ban đầu là những phòng khách sang trọng của giới quý tộc Pháp. Từ thế kỷ 17, phụ nữ quý tộc Paris đã biến chúng thành nơi tụ họp của các nhà văn, nghệ sĩ, triết gia và chính trị gia để giao lưu, trò chuyện. Sau đó lan rộng khắp châu Âu và châu Mỹ, đạt đỉnh cao vào thế kỷ 19.
Salon là một hình thức giao tiếp xã hội phổ biến của giới thượng lưu trong đế quốc, thường do một chủ nhà đứng ra tổ chức, người tham gia không chỉ có giới quyền quý, mà còn có cả trí thức và nghệ sĩ. Đặc biệt ở kinh đô nghệ thuật Mudran, salon là một địa điểm văn nghệ quan trọng, nhiều họa sĩ và nhạc công sẽ chọn salon để ra mắt tác phẩm của mình, các nhà thơ cũng sẽ có mặt để ngâm thơ, các nhà khoa học thì tụ tập quanh máy chiếu, vừa hút thuốc vừa thảo luận.
Những lý thuyết mới lạ nhất và kiến thức tiên tiến nhất đều được lưu hành trong các buổi salon này.
Salon về cơ bản là hoạt động mang tính cá nhân, muốn tham gia cần có thư mời hoặc người quen giới thiệu. Có những thiệp mời có thể bán được giá rất cao, còn trong danh sách các salon ở Mudran, có vài nơi cực kỳ khó chen chân, một phần vì gia thế, một phần vì gu chọn khách của chủ nhà.
Dinh thự của thượng tướng là một trong số đó.
Danh tiếng của thượng tướng trong dân chúng, không chỉ đến từ quân công mà còn vì nhờ sự nhiệt tình tài trợ cho nghệ thuật. Nhiều nghệ sĩ nổi tiếng của Mudran xuất thân từ tầng lớp bình dân, có thể thành danh bước đầu đều nhờ được thượng tướng giới thiệu.
Từ nhỏ Ashley đã quá quen với vô số buổi salon được tổ chức trong dinh thự. Gặp tình huống như bây giờ, xe phải chờ một lát mới vào được trang viên cũng là chuyện thường. Anh dứt khoát nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng huyên náo bên ngoài.
"Anh đã xem vở kịch mới tháng này của nhà hát Lâu Đài chưa? Nghe nói nhà biên kịch là người mới toanh…"
"Đúng vậy, "từ hoa văn đến râu ria: Nghệ thuật mới truyền cảm hứng thế nào cho cuộc cách mạng thời trang hậu chiến của quý ông" là một bài viết hay, luận văn này còn được cả sinh viên cao đẳng nghệ thuật tự do chuyền tay nhau đọc…"
"Anh vẫn còn dùng màu xanh cobalt của hãng Victor à? Trời đất, cái màu đó làm sao diễn tả nổi chiều sâu của vũ trụ cơ chứ, chẳng lẽ anh vẫn dậm chân ở thời tiền chiến sao?"
"Màu xanh cobalt của hãng Victor mới là kinh điển thực sự! Anh có biết không? Công thức của họ được truyền lại từ những bức tường cổ phương Đông đấy. Vả lại, "chiều sâu vũ trụ" là cái gì? Anh đang vẽ tinh vân hay nắp bồn cầu à?"
"Nắp bồn cầu?! Sao anh dám sỉ nhục tác phẩm của tôi như vậy…"
Đủ mọi loại chuyện phiếm, từ những cuộc đàm luận cao nhã về kiến thức đến những cuộc tranh luận đầy tính thần kinh đặc trưng của nghệ sĩ, thậm chí có vài người nghe như cánh phóng viên, không có thư mời nhưng muốn trà trộn vào dinh thự. Dù sao thượng tướng cũng hiếm khi tổ chức salon, nếu may mắn được tham dự, cũng đủ để nắm bắt xu hướng nghệ thuật cả năm tới của Mudran ——
Cửa xe đột nhiên bị ai đó mở ra.
Ashley mở mắt.
Trên ghế sau có một thiếu niên ăn mặc như họa sĩ, đội một chiếc mũ nồi, dưới mũ là mái tóc xoăn màu nâu vàng. Cậu ta và Ashley nhìn nhau qua gương chiếu hậu, rồi cười hơi gượng gạo nhưng dễ mến: "Thưa ngài, cho tôi đi nhờ xe một đoạn được không?"
Ashley hiểu ngay, đây cũng là một người không có thư mời muốn trà trộn vào, chắc đã nhầm anh với một vị khách được mời. Một số khách có đặc quyền trong salon, có thể dẫn theo một hai người bạn đồng hành.
"Xin lỗi." Ashley nói: "Tôi cũng không có thư mời."
"Tôi biết ngay mà!" Thiếu niên kia vỗ tay một cái, thốt lên một tiếng: "Tôi cố ý chọn xe của ngài đấy! Tôi thấy xe của ngài trông cũ quá, nhìn là biết không phải người giàu có gì, chắc cũng là dân tỉnh lẻ đến ——"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!