Chương 11: Chó và công tử bột

Ashley vốn chỉ định chợp mắt một lát, không ngờ lại ngủ thiếp đi.

Tỉnh dậy thì trời đã sáng sớm hôm sau.

Shadrian đã biến mất không tăm tích, bên giường đặt sẵn nước nóng và một đĩa bánh kếp, trên vỏ bánh có một dòng chữ viết bằng tương cà chua: Tôi ở tân Thánh Cung, nhà thờ Tây Bắc.

Ashley cất mẩu giấy đi, rửa mặt qua loa rồi ngậm miếng bánh kếp bước ra khỏi lều.

Mưa vẫn rơi, tí tách nhỏ giọt qua những chiếc chuông gió, nhiều sạp trong chợ đã dọn đi, Ashley đi ngang qua sạp hải sản từng làm trước đây, ông chủ đang xào ớt chuông với thịt nhồi, kèm theo món canh cá có vẻ thanh đạm hơn, rất hợp cho bữa sáng.

Ashley đã khôi phục lại dung mạo ban đầu, chẳng còn ai nhận ra anh.

Dưới sườn dốc vọng lên giai điệu kèn harmonica réo rắt, một nhóm người đang đi về phía cổng thành. Ngày lễ vừa kết thúc, đây có lẽ là nhóm tín đồ Cựu Dụ cuối cùng rời khỏi đền thờ cổ, có người ôm những bó hoa hồng lớn, vừa đi vừa tung cánh hoa, cất lên những bài hát cổ không tên trong tiếng kèn.

Tân Thánh Cung và cổng thành nằm trên cùng một trục trung tâm, Ashley đi xuống sườn dốc, rẽ vào con đường hoàn toàn ngược lại với các tín đồ. Anh đi qua mấy hồ nước và vườn hồng, đến tân Thánh Cung lúc bảy giờ sáng, trên quảng trường có cha cố đang phát bánh mì trắng.

Nhà thờ Tây Bắc nằm ở mặt bên của tân Thánh Cung, một lối vào không mấy nổi bật. Ashley bước tới, đuôi tóc đã hơi ướt. Cửa nhà thờ hé mở, không gian dưới mái vòm hun hút và sâu thẳm, hai bên lối đi bày đầy những ngọn nến lung linh, cháy với đủ độ cao thấp khác nhau.

Cuối lối đi treo một bức tranh Đức Mẹ khổng lồ, Shadrian đang đứng hút xì gà dưới bức tượng.

Thời gian còn sớm, cả nhà thờ chỉ có một mình y.

Ashley đứng ở cửa một lát, Shadrian thấy anh, dụi tắt điếu xì gà rồi bước tới: "Sao không mang ô?"

Giọng y không lớn, nhưng vang vọng rõ ràng trong không gian tĩnh lặng của nhà thờ.

"Em quên mất." Ashley thành thật nói: "Mưa không lớn lắm."

Anh nhớ đến người đã chết trong đền thờ, bèn hỏi: "Thầy đến đây để tưởng niệm đồng nghiệp à?"

"Người ta bỏ tiền thì mình phải giải hạn thay chứ." Shadrian nói: "Cậu ấy là tín đồ Tân Dụ, chết trong đền thờ cổ thấy xui xẻo, nên nhờ tôi rảnh thì đến tân Thánh Cung thắp cho cậu ấy cây nến —— giá còn tăng nữa chứ, năm ngoái năm xu một cây, năm nay đã lên ba đồng rồi."

Y vừa nói vừa tung đồng xu trong tay lên không rồi bắt lấy, chắc là tiền thừa sau khi mua nến, tiếp đó y rút một chiếc ô từ bên cửa, giũ giũ rồi bung ra: "Đi thôi, ăn sáng không?"

Ashley như muốn nói gì đó, Shadrian giơ tay: "Đừng nói với tôi là em ăn rồi nhé, chút bánh kếp đó không được tính là "ăn sáng" đâu."

Ashley trông có vẻ hơi muốn cười, anh gật đầu, ngoan ngoãn "dạ" một tiếng: "Em chưa ăn sáng, thầy muốn ăn gì ạ?"

Cả hai cùng nhau bước ra ngoài, giọng Shadrian vọng ra từ dưới ô: "Để tôi đố em —— có biết chỗ ăn ngon nhất thành phố Alexandria ở đâu không?"

"Em từng nếm thử một loại canh cá rất ngon ở khu di tích đền thờ cổ." Ashley trả lời.

"Tôi thấy hết cả rồi." Shadrian lười biếng vạch trần: "Lần đầu em ăn bị cay đến nhảy dựng lên."

Giọng Ashley xen lẫn tiếng cười: "Lúc đó thầy ăn hoa hồng trông cũng ngon miệng lắm."

"Tôi ngồi cạnh em hốc đống hoa cả buổi, vậy mà em chẳng nhận ra." Shadrian đang định trêu anh thì khựng lại, rồi trầm ngâm nói: "Em nhắc tôi mới nhớ."

Ashley: "Sao ạ?"

"Lúc dậy còn lơ mơ, chỉ nhớ để lại giấy nhắn cho em." Shadrian nhìn anh, nghiêm túc hỏi: "Một buổi sáng đẹp trời thế này, có phải tôi nên tặng em một bông hồng không?"

Ashley hơi sững người, rồi cười rộ lên, đôi mắt xanh rạng rỡ dưới ánh sớm mai.

Giọng người thanh niên vọng ra từ dưới ô: "Thầy đã tặng cho em từ lâu rồi."

Shadrian dẫn Ashley đi một quãng lại dừng, la cà hàng quán, thấy gì cũng mua một ít để nếm thử. Thành Alexandria quả là nơi hội tụ ẩm thực các nước, nào là bánh nấm của Yenine, bánh pudding đen của vương quốc Buckingham… Khi đi ngang qua sứ quán Charlemagne, Shadrian thấy bên cạnh có một tiệm bánh mì bèn tạt vào, lúc ra ôm cả một bịch lớn đầy bánh Madeleine.

Shadrian bị thương ở vai, Ashley vốn định giúp y cầm, nào ngờ bị người lớn tuổi hơn xoa đầu như xoa một chú mèo con, rồi còn bị nhét đầy miệng mấy cái bánh ngọt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!