Đó là một nụ hôn chạm nhẹ rồi dứt, nhưng đối với người chủ động như Shadrian thì đã đủ. Ashley cảm thấy trên môi truyền đến xúc cảm bỏng rát, vị cay nồng của xì gà hòa quyện với hương hoa hồng nồng đượm, giống như trong khoảnh khắc ấy đã hôn phải lửa cháy, còn có cả mùi máu.
Shadrian lùi lại nửa bước: "Đi thôi, theo sát vào."
Màn đêm đã buông xuống, Shadrian dẫn Ashley đi xuyên qua các hành lang, trong đền thờ ánh sáng mù mờ. Sau khi trời tối hẳn, không có đèn đóm, nơi đây càng chìm trong bóng đêm đặc quánh, đến mức không nhìn thấy gì. Ashley không thể nhìn rõ đường, chỉ có thể phán đoán phương hướng từ tiếng bước chân của Shadrian phía trước.
Cả hai không đi theo con đường mà Ashley đã vào, dựa vào tiếng ồn ào vọng lại từ bên ngoài, nơi này có vẻ hẻo lánh hơn, cũng bí mật hơn nhiều.
Shadrian đi rất nhanh, Ashley không quen đường, suýt nữa thì không theo kịp, trong đền thờ có vô số lối đi hẹp đan xen chằng chịt, mấy lần anh suýt nữa thì lạc mất dấu y. Cuối cùng, Ashley đứng trước một ngã ba, có chút hoang mang vì không chắc Shadrian vừa rẽ lối nào.
Một lát sau Shadrian quay lại, nắm lấy tay anh, kéo anh vào lối rẽ bên trái.
Cho đến khi họ ra khỏi lối đi bí mật, tầm nhìn đột nhiên sáng bừng lên.
Ánh đèn vô biên vô tận, Ashley ngẩng đầu, trông thấy những chùm pháo hoa khổng lồ đang bung nở rực rỡ giữa trời đêm
Anh nhìn quanh, nhận ra mình đang ở phía sau đền thờ.
Ngôi đền cổ nằm trên một sườn dốc phía tây thành Alexandria. Lúc này, cả hai đang ở mặt sau đền, một nơi vẫn thật náo nhiệt. Sườn dốc chi chít những lều bạt lớn nhỏ, bày bán đủ thứ đặc sản, đồ ăn, có chỗ còn nhảy múa tưng bừng, nom như một khu chợ sầm uất.
Shadrian kéo Ashley lách vào khu chợ, hòa mình giữa biển người.
Cả hai len lỏi qua những gian hàng san sát. Chuông gió treo trên lều kêu leng keng vui tai, tiếng gia vị xèo xèo trên chảo nóng, tiếng hạt tiêu nổ lách tách. Giữa lối đi, có người kéo đàn accordion réo rắt, vũ công đeo những chuỗi lục lạc vàng óng nơi cổ chân, va chạm vào nhau tạo ra âm thanh vui tai theo nhịp điệu. Còn có cả ngôn ngữ, ngôn ngữ của năm nước lục địa phía Tây, tiếng Đế Quốc, tiếng Lech, tiếng Buckingham, tiếng Charlemagne, tiếng Yenine, xen lẫn nhiều phương ngữ Viễn Đông, tiếng hát, tiếng tụng kinh, tiếng rao hàng và tiếng mặc cả hòa lẫn vào nhau ——
Giữa muôn vàn tạp âm ấy, Ashley vẫn đủ nhạy bén để nhận ra có kẻ đang dõi theo họ.
Shadrian rẽ vào một căn lều bán vải vóc trang sức, tiện tay giật một tấm vải mềm đỏ thẫm từ rèm treo, vài ba động tác đã quấn xong lên người, rồi choàng thêm chiếc khăn trùm đầu màu vàng nghệ. Trông y giờ chẳng khác nào một vũ công thường gặp ở bất cứ đâu. Ashley định làm theo, Shadrian đã khẽ nói: "Hướng bảy giờ và mười giờ đều có người. Chúng ta tách ra hành động."
"Hiểu rồi ạ." Ashley đáp: "Hẹn gặp ở đâu?"
"Góc Đông Nam khu chợ, có một quán trọ lều bạt thắp nến vàng." Giọng Shadrian loáng thoáng giữa tiếng chuông gió leng keng: "Xem ai tới trước nhé?"
Tuy không đúng lúc nhưng khoé môi Ashley vẫn thoáng hiện ra một nụ cười mỉm: "Không dám từ chối."
Quả là một thử thách dễ dàng. Chưa đầy mười phút, Ashley đã cắt được cái đuôi bám theo, tìm đến góc Đông Nam khu chợ. Nơi này đúng như Shadrian nói, có một căn lều lớn thắp nến vàng, trông ra dáng một quán trọ.
Anh vén rèm bước vào, căn lều khá rộng, hành lang treo đèn lồng đủ màu sắc. Ashley còn chưa kịp lên tiếng rèm một căn phòng đã bị vén lên, một bàn tay đã túm gọn lấy anh kéo vào.
Trong phòng có xông hương, Ashley chợt thấy miệng mình bị bịt chặt, rồi giọng Shadrian thì thầm: "Suỵt."
Chưa đầy một phút sau, có người bước vào phòng. Đó là một phụ nữ dáng người cao ráo, xét theo bước đi, người này hẳn đã qua huấn luyện quân sự, người phụ nữ chạm gót chân chào Shadrian: "Chỉ huy."
Shadrian chỉ xuống gầm giường: "Kẻ đó bị thương khá nặng, nhưng trong vòng mười hai tiếng tới thì chưa chết được đâu."
"Rõ." Người phụ nữ hành động mau lẹ, dứt khoát lôi người dưới gầm giường ra, vác lên vai. Trước khi rời đi, cô cúi đầu chào Shadrian: "Nhiệm vụ lần này ngài đã vất vả nhiều. Quân đội đã phê duyệt đơn xin nghỉ phép của ngài."
Shadrian không đáp, chỉ vẫy tay coi như trả lời.
Đợi người phụ nữ đi rồi, Shadrian lấy một chai rượu từ tủ đầu giường trong phòng, mở nắp tu một ngụm lớn, rồi bắt đầu săm soi Ashley từ trên xuống dưới: "Gương mặt này của cậu sửa khéo đấy, tay nghề của phố Chu Tước à?"
Ashley gật đầu, khẽ "ừm" một tiếng.
Shadrian cười khẽ, đoạn bắt đầu tháo những lớp vải quấn trên người. Lụa vàng, lụa đỏ rơi lả tả xuống đất, xen lẫn tiếng lách cách của những chuỗi hạt va chạm.
Lều cách âm rất kém, Ashley dễ dàng nghe ra đây chẳng phải quán trọ bình thường. Tiếng bước chân khách đi lại ngoài cửa liên tục, hòa cùng tiếng cười nói của đàn ông đàn bà, tiếng mở cửa, đóng cửa, tiếng chuông gió leng keng, tiếng giày cao gót nện xuống sàn, tiếng nước chảy, tiếng th* d*c, tiếng da thịt cọ xát… Không khí thoang thoảng một mùi gì đó ngọt ngấy đến khó thở.
Anh hình như còn nghe thấy một tiếng hét thất thanh.
"Cuối hành lang có người đang trở dạ." Shadrian giải thích: "Thành Alexandria lắm dân du mục không giấy tờ, bác sĩ lại hiếm. Nhiều phụ nữ cùng đường sẽ tìm đến mấy cái lều này để sinh con."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!