16
"Từ Tiểu Tinh mày thật đê tiện, ngay cả chuyện hoang đường như có con cũng bịa ra được, còn không biết xấu hổ mà bám lấy anh Thần Hi!"
Lục Thiến mắt long lên sòng sọc, như muốn ăn tươi nuốt sống mà trừng mắt nhìn tôi, giơ tay định cào vào mặt tôi.
Tôi lùi lại một bước, có chút kinh ngạc.
Lục Thiến dường như có một sự cuồng nhiệt bất thường đối với Kỷ Thần Hi.
Nhắc đến Kỷ Thần Hi, cô ta liền khó mà kiềm chế được bản thân.
Nhưng tại sao cô ta lại qua lại với Từ Long.
Lục Thiến vẫn đang khóc lóc om sòm, nói không ít những lời mê sảng khó hiểu.
"Đồ lừa đảo! Các người đều là đồ lừa đảo, lừa tôi có con..."
"Rõ ràng cậu ấy thích tôi, cậu ấy đã viết giấy cho tôi, còn nói dù thế nào cũng phải ở bên tôi..."
"Tôi không muốn cả đời làm con rối của người khác, tôi muốn sống cuộc đời của mình..."
"Vốn dĩ tôi đã có thể thành công, tất cả là tại các người..."
...
Từ Long mất kiên nhẫn, tát mạnh cô ta một cái.
Mẹ tôi vội vàng kéo anh ta lại: "Đừng đ/á/n/h, lỡ ảnh hưởng đứa bé trong bụng.
"Ai biết con Từ Tiểu Tinh nói thật hay giả!"
Mẹ tôi vẫn không yên tâm về tôi.
Trong mắt bà ta, giá trị của tôi vẫn không bằng một người ngoài như Lục Thiến.
Từ Long trầm tư một lúc, lạnh lùng lên tiếng: "Lục Thiến, cô đừng quên, cô đã vì Kỷ Thần Hi mà phản bội tôi.
Nếu cô còn dám tái phạm, tôi sẽ g/i/ế/t cô."
Anh ta siết mạnh cổ Lục Thiến.
Lục Thiến th* d*c, mặt dần tím tái, hai tay liều mạng đ/ấ/m vào người anh ta.
"Thả tôi ra, tôi còn có con... con..."
Anh trai tôi đột nhiên mất kiểm soát, túm tóc Lục Thiến, kéo ngã xuống đất rồi ra sức giày vò.
"Con của ai? Cô nói đi, có phải con của tôi không?
"Cậu ta đến tìm Từ Tiểu Tinh, chúng ta đã đuổi đi rồi.
"Có phải cô đã lén lút đi tìm cậu ta không?
"Hai người đã làm gì?"
Mẹ tôi cũng lớn tiếng chửi rủa, vừa cào vừa cấu Lục Thiến.
Lục Thiến hét lên thảm thiết, ôm đầu không ngừng cầu xin: "Đừng làm hại con của tôi... đứa bé vô tội..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!