Chương 4: (Vô Đề)

11

Cho đến giờ, tôi vẫn không biết tại sao họ lại liên thủ hãm hại mình.

Nỗi đau đớn lúc lâm chung ở kiếp trước vẫn như một tảng đá lớn đè nặng lồng ngực tôi.

Tôi không muốn tiếp tục bị họ dắt mũi nữa.

Tôi phải chủ động tấn công.

"Lục Thiến!"

Tôi hô to một tiếng, cầm lấy cốc nước bên cạnh, ném mạnh về phía cô ta.

Những mảnh vỡ loảng xoảng, sượt qua mắt cá chân cô ta.

Cô ta hét lên, trong mắt ánh lên vẻ kinh hoàng.

Hai mắt Từ Long tối sầm lại.

Trước khi anh ta kịp nổi giận, tôi đã ra tay trước.

"Lục Thiến, cậu luôn miệng nói là bạn thân nhất của tớ.

"Nhưng cậu lại lén lút qua lại với anh trai tớ, còn có con với anh ta.

"Cậu có ý gì đây?

"Cậu nghĩ tớ sẽ ngáng đường, hay là nghĩ tớ không đáng để được biết?"

"Tớ trong mắt cậu là cái gì?"

"Là con ngốc mà cậu nói vài câu là tin sái cổ, hay là đối tượng để cậu tùy ý đùa giỡn?"

"Cậu nói muốn làm chị em với tớ, tất cả đều là lừa gạt đúng không?"

"Một mặt lừa tớ làm chị em tốt, một mặt lại muốn dùng thân phận chị dâu để chèn ép tớ trong tương lai."

"Kẻ phụ bạc lòng tin của người khác, đáng bị nuốt ngàn cây kim bạc."

"Trời đ/á/n/h thánh đ/â/m, c/h/ế/t không được yên thân!"

Tôi mắng đến xé lòng, khóc đến nước mắt nước mũi giàn giụa.

Lục Thiến và Từ Long đều kinh ngạc, ngồi đó mắt to trừng mắt nhỏ.

Tôi không cho họ cơ hội lên tiếng, bước tới kéo Lục Thiến vào phòng.

"Nếu cậu còn coi tớ là bạn thân, thì vào đây nói cho rõ ràng."

Tôi thấy Từ Long định ngăn lại, nhưng Lục Thiến đã ra hiệu bằng mắt cho anh ta.

12

"Tiểu Tinh, mọi chuyện không phải như cậu nghĩ đâu..."

Cửa vừa đóng, Lục Thiến đã vội vàng mở miệng giải thích.

Tôi đưa tay bịt miệng cô ta lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!