8
Lục Thiến vốn đang trốn sau cửa nghe lén, bị tôi đột ngột mở cửa ra nên vô cùng hoảng hốt.
Còn tôi thì vờ như bị dọa sợ, điên cuồng la lên có trộm, rồi ném thẳng ly nước về phía cô ta, sữa đổ ướt hết người.
Lục Thiến sợ đến mặt trắng bệch, la hét thất thanh tại chỗ.
Từ Long vội vàng che cho cô ta, giải thích với tôi đây là bạn gái của mình.
"Vốn dĩ... là muốn cho em một bất ngờ..."
Bị thần kinh à, anh có bạn gái rồi thì cho tôi bất ngờ cái quái gì!
Tôi lại giả vờ ngây thơ vô tội, nở một nụ cười hiền lành vô hại.
Mẹ tôi cũng vội chạy tới nói đỡ: "Đúng thế, đúng thế, con thi được điểm cao như vậy, anh trai con cố tình dẫn bạn gái đến thăm con, xem anh trai chiều con chưa kìa!"
Lục Thiến nhanh chóng che đi vẻ bối rối, bước tới nắm tay tôi, vừa xin lỗi vừa cảm ơn, mặt lại làm ra vẻ oan ức mà không dám nói.
"Tớ không sao."
"Dù người hơi đau một chút, nhưng Tiểu Tinh là bạn tốt của tớ.
"Chỉ cần Tiểu Tinh không sao là tớ vui rồi."
"Chuyện của tớ và anh trai cậu, vì sợ ảnh hưởng đến kỳ thi đại học của cậu, nên bọn tớ mới không nói cho cậu biết.
"Cậu chắc sẽ không trách tớ chứ?"
Mẹ tôi khen cô ta một thôi một hồi, còn bảo tôi phải học hỏi chị dâu tương lai cho tốt.
"Tính tình của mày vừa cứng vừa ngang, chẳng ai ưa nổi..."
Từng người các người diễn sâu như vậy, không đi làm diễn viên thật là lãng phí.
Tôi lạnh lùng nhìn họ diễn kịch, trong lòng chỉ muốn nôn ọe.
Thấy ba người họ nhìn chằm chằm vũng sữa trên sàn rồi đưa mắt nhìn nhau, lòng tôi lại thắt lại.
Họ sẽ không bỏ qua cho tôi, chắc chắn sẽ nghĩ cách khác để hại tôi.
09
Mẹ tôi xụ mặt: "Sữa ngon như vậy mà mày nỡ lãng phí."
"Haiz...
Mẹ khổ thật, để mẹ đi pha cho con ly khác..."
Lục Thiến lau đi giọt nước mắt không hề tồn tại: "Tiểu Tinh, cậu thật có phúc, có người mẹ đối xử tốt với cậu như vậy!"
"Không như tớ là trẻ mồ côi, tớ cũng mong có một người mẹ như thế biết bao!"
Mẹ tôi nghe xong, cũng không nhịn được mà lau khóe mắt: "Đứa nhỏ ngoan, con yên tâm, nơi này chính là nhà của con."
Một người dám mơ, một người dám hứa, mặt dày ở chỗ các người đúng là không đáng tiền mà.
Trớ trêu là anh trai tôi còn hất mái tóc dài trên trán, ngạo mạn nói: "Huyết thống không quan trọng, hai người nhìn qua đã biết là mẹ con rồi!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!