Chương 2: (Vô Đề)

4

"Mẹ không cần phải chiều con.

"Con sợ ra ngoài không biết trời cao đất dày, đến lúc đó lại làm mất mặt mẹ."

Tôi không những không nhận ly sữa bà ta đưa, mà còn cố tình lùi người ra sau né tránh.

Mẹ tôi thấy mất mặt, giọng cao lên tám quãng: "Từ Tiểu Tinh, mày đủ rồi đấy, không cho thì đòi uống, cho thì lại làm bộ làm tịch..."

Tôi đã từng uống trộm sữa của Từ Long.

Lần đó tôi thức đêm học bài nên bị cảm, cả người rã rời không còn sức, trong lòng đột nhiên thèm một ly sữa nóng vô cùng.

Tôi lén pha nửa ly, còn chưa kịp đưa lên miệng thì bị mẹ bắt gặp, bà ta đuổi đ/á/n/h tôi cả buổi.

Lúc đó tôi vừa chóng mặt vừa đau bụng, vẫn bị bà ta dùng chổi đ/á/n/h nát lưng, tiếng chửi lười biếng vẫn còn văng vẳng trong nhà mấy ngày liền.

Từ đó, dù chưa từng được uống sữa, nhưng tôi cũng không bao giờ muốn uống sữa nữa.

Từ Long đột nhiên xuất hiện ở cửa, cau mày quát lớn: "Ồn ào cái gì!"

"Từ Tiểu Tinh, em điên gì thế, mẹ còn chưa pha sữa cho anh đâu, cho em mà em làm cao à."

Tôi cười: "Mẹ xem, con trai mẹ ghen kìa."

"Con không có phúc lớn như vậy đâu, mẹ cứ đưa cho con trai mẹ đi."

Từ Long nổi cáu như một gã trai trẻ bồng bột.

"Anh ghen cái gì?"

"Cho em uống thì em cứ uống đi, cái này là đặc biệt dành cho em."

"Em không uống thì bọn anh làm sao..."

Anh ta như nghĩ đến điều gì đó, liền im bặt.

Vẻ mặt mẹ cũng trở nên hơi căng thẳng.

Tôi hỏi: "Hai người nhất quyết bắt tôi uống ly sữa này, có phải là có mục đích gì mờ ám không?"

5

Tôi kéo ngăn kéo ra, lấy một cây kéo, bắt đầu cắt móng tay.

Tôi biết nếu mình không uống, họ sẽ ép tôi.

Thấy mặt tôi tái mét, tay cầm kéo thỉnh thoảng lại vung loạn vào không khí, Từ Long sững người, bỏ lại một câu: "Em thích uống thì uống, không thì thôi."

Anh ta giả vờ như không quan tâm, rồi quay người vừa đi vừa lầm bầm chửi bới.

Mẹ tôi vẫn chưa bỏ cuộc, mạnh dạn bước tới nói: "Anh con chỉ mạnh miệng thế thôi, chứ thực ra nó vẫn quan tâm con lắm."

"Con nghĩ mà xem, nếu không có nó, con có được học cấp ba không."

Mẹ tôi từng muốn tôi nghỉ học đi làm kiếm tiền nuôi gia đình, nhưng Từ Long nhất quyết không đồng ý.

Mẹ tôi bất đắc dĩ, liếc tôi một cái: "Con có một người anh tốt như vậy, là phúc tu từ kiếp trước đấy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!