Nhóm dịch: LăngTiêu
"A!!"
Hai gã thành viên khác của tổ chức Sam Khẩu lập tức sợ tè ra quần, ngay lập tức thả bé giá kia xuống, lộn nhào chạy như điên hướng vào trong cứ điểm.
Diệp Trần cũng không có đuổi theo để giết chết hai người đó, dù sao lát nữa người ở chỗ này toàn bộ đều phải chết cho nên cũng không cần phải vội.
Diệp Trần hướng phía bé gái chậm rãi đi tới bên cạnh, mỉm cười, "Em gái, em không sao chứ?"
2
Sau khi nói xong lời này, Diệp Trần ý thức được chính mình nói khả năng là vô ích bởi vì hắn nói tiếng Hoa, đối phương chỉ sợ nghe chưa chắc đã hiểu.
Tuy nhiên để Diệp Trần không có nghĩ tới là đối phương không chỉ nghe hiểu hơn nữa còn biết nói tiếng Hoa Hạ, "Đại ca ca, anh là thần tiên sao?"
Diệp Trần hơi ngạc nhiên, "Em là người Hoa Hạ sao?"
Vẻ mặt của bé gái nhỏ trở nên buồn bã, nói:
"Mẹ em là người Hoa Hạ, cha em là người Đảo quốc, chẳng qua bọn họ đều bị người của tổ chức Sam Khẩu hại chết! Em muốn vì bọn họ báo thù, nhưng em không đánh lại bọn hắn..."
Bé gái tuy hiểu và nói được tiếng Hoa Hạ, nhưng xem ra cũng là mới đạt mức độ sơ cấp thôi, còn chưa có nói năng thành thạo, tuy nhiên Diệp Trần có thể hiểu được cơ bản lời của bé gái đó.
Diệp Trần đang muốn hỏi thêm, lúc này ở trong cứ điểm của tổ chức Sam Khẩu truyền tới một trận âm thanh xao động, lại là hai thành viên tổ chức Sam Khẩu vừa mới trốn về cứ điểm, đã mang theo cứu binh quay trở lại, định tính sổ với Diệp Trần.
Chỉ thấy những người này, có người trong tay cầm súng tiểu liên MP5, có người thì cầm thanh đao sắc bén, nhanh chóng từ bên trong vọt ra ngoài, bé gái thấy thế lập tức khẩn trương, hoang mang kéo lấy cánh tay của Diệp Trần, vội vàng nói:
"Ca ca! Đi mau!"
Diệp Trần đứng tại chỗ không hề động, vỗ vỗ đầu của cô bé, khẽ mỉm cười nói:
"Đừng sợ, những người này còn không đả thương được anh, nếu cha mẹ em là do bọn chúng hại chết, anh giúp em báo thù có được không?"
1
Đang khi nói chuyện thì các thành viên phân bộ Quan Đông của tổ chức Sam Khẩu đã thi nhau lao tới, bao vây Diệp Trần lại.
"Baka! Đây chính là cao thủ mà các ngươi nói sao? Rõ ràng chỉ là một tên tiểu tử vắt mũi còn chưa sạch đi!"
Người đàn ông trung niên cầm đầu, hướng về phía hai người mà trước đó Diệp Trần cố ý thả đi, tức giận nói.
Hai người kia vội vàng chỉ vào thi thể của bạn mình trên mặt đất, mặt mũi trang đầy vẻ hoảng sợ nói:
"Lão đại, chúng ta không có lừa ngươi, tên tiểu tử này biết yêu thuật! Vừa rồi ngón tay hắn búng một cái, chính là đầu lìa khỏi cổ đó!"
Người đàn ông trung niên lúc này mới chú ý tới ở một bên trên mặt đất, cỗ thi thể không đầu kia là tiểu đệ nhà mình, cũng không thể không kinh hãi một chút, chỉ vào một nam thanh niên ở phía sau nói:
"Dạ Xoa Hoàn! Ngươi đi chiếu cố tiểu tử này!"
1
Tên nam thanh niên kia lập tức lao ra từ trong đám người, cũng không có nói chảm, trực tiếp một bước, nhanh như chớp lao tới trước Diệp Trần mấy mét, đông thời rút trường kiếm trong tay ra, chém về phía Diệp Trần!
"Kiếm pháp tốt!"
"Dạ Xoa Hoàn không hổ là kiếm khách đệ nhất thế hệ tuổi trẻ của phân bộ Quan Đông ta!"
"Đối phó với một tên tiểu tử vắt mũi còn chưa sạch, sao phải huy động nhiều người đến như thế?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!