Nhóm dịch: LăngTiêu
Nửa giờ sau, tại sân bay quốc tế Hàn Thành.
"Em trai, rốt cuộc có chuyện lớn gì xảy ra hay sao? Mà em vội vội vàng vàng phải đi suốt đêm để trở về như vậy!"
Tô Mạn một bên ngáp một cái, đồng thời nhịn không được phàn nàn nói.
Hoá ra, sau khi Lý Trí Nghiên nhận được mệnh lệnh Diệp Trần, trực tiếp phái người xuất động một chiếc chuyên cơ, có thể đi suốt đêm hướng về Hoa Hạ.
Diệp Trần khẳng định không yên lòng bỏ Tô Mạn ở Cao Ly quốc, cho nên kéo ba người Tô Mạn, Bùi Quốc Hào và Tưởng Tiểu Cầm cũng cùng nhau đi.
"Chị Mạn, chuyện này liên lụy đến một số chuyện cơ mật, em không thể nói cho chị biết!"
Diệp Trần trực tiếp từ chối.
Cũng không phải hắn cố ý muốn giấu Tô Mạn, thật sự là loại chuyện này, nói cũng nói không rõ, nói rõ ràng bọn họ cũng không có cách nào lý giải, tốt nhất là không nên nói thì tốt hơn.
Tô Mạn cũng mơ hồ đoán, Diệp Trần trên người có nhiệm vụ, đoán chừng khả năng liên lụy đến chuyện bí mật quốc gia, sau đó cũng không tiếp tục hỏi nhiều.
Rất nhanh, lực chú ý của Tô Mạn đã chuyển dời đến trên người của Trang Phỉ Phỉ.
Vừa rồi bọn họ gần như là bị Diệp Trần cứng rắn lôi kéo rời đi, hơn nữa sắc trời mờ tối, không có quá nhiều sự chú ý lúc này nhìn kỹ, lập tức nhận ra được cô ta, vẻ mặt kinh ngạc vui mừng nói:
"Chị không phải là... Trang Phỉ Phỉ ngôi sao lớn sao?"
Trang Phỉ Phỉ đã biết thân phận của Diệp Trần, nghe được Tô Mạn gọi Diệp Trần là em trai, hơn nữa cử chỉ dáng vẻ rất là tùy ý, lập tức thuận tiện ghi nhớ, cô gái trước mắt này có quan hệ cực kỳ không đơn giản với Diệp Trần, nào dám chậm trễ, lập tức hơi khom người một cái, rất khách khí nói:
"Ta là Trang Phỉ Phỉ, ngài khỏe chứ!"
Tô Mạn lập tức được sủng ái mà lo sợ, vội vàng hấp tấp chào lại.
Hai người trò chuyện một chút, lại dần dần quen thuộc, một người không có kiêu ngạo, một người thì cố gắng lấy lòng, quan hệ xem như khá là hòa hợp, sau khoảng hai ba giờ thi đã giống như là bạn thân.
"Chị Phỉ Phỉ, chị thành thật nói cho em biết, em trai của em có phải đang theo đuổi chị hay không?"
Tô Mạn bỗng nhiên ghé vào bên tai Trang Phỉ Phỉ, nhỏ giọng hỏi.
Khuôn mặt của Trang Phỉ Phỉ lập tức đỏ lên, xùy xùy nói:
"Không có chuyện đó! Đừng nói lung tung!"
Ngoài miệng nói như vậy, nhưng trong lòng vẫn đang suy nghĩ, nếu thật sự là như vậy thì tốt rồi a!
Cô ấy thực sự có ấn tượng tốt với Diệp Trần, thậm chí ngay cả cô ấy cũng không nói lên được nguyên nhân vì sao, hơn nữa nói về năng lực, nói về bối cảnh, gia hỏa này còn muốn nhỏ hơn so với cô mấy tuổi, cũng là người mạnh nhất trong thế hệ trẻ mà cô ấy đã thấy.
Mặc dù cô ấy không biết nhiều về bối cảnh thực sự của Diệp Trần, thế nhưng chỉ cần có thể nhìn thấy người thừa kế của Lý gia đối với người này cung kính như thế, cũng đủ để chứng minh thân phận của người này tuyệt đối không đơn giản!
Tô Mạn thấy khuôn mặt nhỏ của Trang Phỉ Phỉ đỏ bừng lên, còn tưởng rằng bị chính mình đoán trúng, trong lòng cô ta đột nhiên cảm thấy mất mát một cách khó hiểu.
Trang Phỉ Phỉ lăn lộn trong ngành giải trí, sớm đã tu luyện ra được một đôi Hỏa Nhãn Kim Tinh, nhìn thấy cái biểu tình này của Tô Mạn, lập tức ý thức được, vẻ đẹp của cô gái này không kém mình là bao, dường như đối với Diệp Trần cũng có chút ý tứ, nhịn không được hiếu kỳ nói:
"Các ngươi hình như không phải chị em ruột a?"
Tô Mạn nhẹ gật đầu, sau đó nói đại khái cho cô ta biết về quan hệ giữa mình và Diệp Trần.
Sau khi Trang Phỉ Phỉ nghe xong, lập tức càng thêm hiếu kì, theo như trong lời nói của Tô Mạn, cô ta có thể tin chắc, Tô Mạn có lẽ cũng không phải là đại tiểu thư của một gia đình có quyền có thế nào đó, gia thế dường như hết sức bình thường, mà Diệp Trần dường như lại là sống nhờ ở Tô gia, vậy bối cảnh cường đại của hắn, lại đến từ chỗ nào?
Dù là Trang Phỉ Phỉ cũng coi là người từng trải, suy nghĩ nửa ngày cũng là nghĩ mãi cũng không ra, nhưng là lại không dám trực tiếp mở miệng ra để hỏi.....
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!