Chương 16: Xvi ( Chương 751-800 )

Nhóm dịch: LăngTiêu

Mọi người ở xung quanh nghe được tiếng kêu rên của Đồ Tô Nguyên Khánh thì lập tức thi nhau sôi trào, "Thật đúng là nhị công tử của Đồ Tô gia!"

"Đồ Tô gia chính là một trong năm đại gia tộc của Vân Đan thành, gia chủ Đồ Tô Thịnh Thiên càng là trưởng lão đứng đầu trong thập đại trưởng lão của Vân Đan tông!"

"Người trẻ tuổi kia là ai? Vây mà bức bách Đồ Tô nhị công tử tới tình trạng như thế!"

"Đồ Tô gia cũng không phải dễ bị trêu chọc như vậy, ta nghĩ hắn cũng chưa chắc dám làm gì Đồ Tô nhị công tử!"

...

Ở bên trong tiếng nghị luận của mọi người, khóe miệng của Diệp Trần hơi nhếch lên, hiện ra nụ cười lạnh, "Yên tâm! Ta sẽ không giết ngươi!"

Mọi người nghe được lời này của Diệp Trần thì thi nhau gật đầu.

"Thấy chưa, ta nói rồi mà, tiểu tử này vừa nghe tới tên tuổi Đồ Tô gia thì chắc chắn sẽ không dám động thủ!"

"Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt! Nhưng mà hắn đả thương hai vị khách khanh của Đồ Tô gia, việc này chỉ sợ không thể kết thúc dễ dàng như vậy!!"

"Không sai! Vị Đồ Tô nhị công tử này thế nhưng được biết đến là có thù tất báo!"

...

Mọi người bàn tán nhao nhao.

Đồ Tô Nguyên Khánh nghe được lời này của Diệp Trần thì trong lòng lập tức chắc chắn, trên mặt lại hiện ra vẻ ngạo nhiên một lần nữa, "Tính ngươi thức thời! Chỉ cần ngươi thả ta ra, việc này bản thiếu có thể coi là chuyện cũ mà bỏ qua! Hơn nữa ngươi muốn được bồi thường gì thì bản công tử đều có thể cho ngươi!"

Đồ Tô Nguyên Khánh nói ra ngoài thì như vậy nhưng trong lòng đã âm thầm hạ quyết tâm, chỉ cần chờ hắn trước tiên qau được cửa ải trước mắt này thì lập tức mời cao thủ trong tộc tới chém giết tiểu tử đáng ghét này thành muôn mảnh!

"A, thật đúng là bồi thường cái gì cũng được có phải không?"

Nụ cười trên mặt của Diệp Trần càng đậm, trong dôi mắt hiện ra vẻ trêu tức.

Đồ Tô Nguyên Khánh còn tưởng rằng Diệp Trần đã nhận sợ, hừ nhẹ một tiếng nói:

"Đí là đương nhiên! Bản công tử nói chuyện từ trước đến này đều nhất ngôn...A!!"

Đồ Tô Nguyên Khánh còn chưa có nói xong thì đột nhiên phát ra một tiếng kêu thảm thiết thê lương, truyền tới trong tai toàn bộ người ở trong Phiêu Hương Uyển.

Mọi người vội vàng tập trung nhìn vào, chỉ thấy, một chân của Diệp Trần hung hăng giẫm ở giữa hai chân Đồ Tô Nguyên Khánh, lúc này cái bộ vị kia đã là một mảnh máu thịt be bét, hóa ra là cái chân thứ ba của hắn đã bị nát bét.

"Tê ~~ "

Tất cả mọi người nhìn thấy cảnh này, thi nhau hít vào một ngụm khí lạnh, nhất là tất cả nam nhân ở đây đều theo bản năng lấy tay che nơi đó của mình, đồng thời còn không thể không bỗng nhiên cảm thấy phát lạnh, mọi người trợn mắt há hốc mồm.

"Ta sở dĩ không có giết ngươi, đó là bởi vì nếu cứ giết ngươi như vậy thì lại dễ cho cái tên cầm thú như ngươi quá!"

Sau khi một cước của Diệp Trần đạp nát số phận đời sau của Đồ Tô Nguyên Khánh thì chậm rãi ung dung mở miệng nói.

Đồ Tô Nguyên Khánh cố gắng nén lại cản giác vô cùng đau đớn mà hạ thể truyền tới, hai mắt gắt gao nhìn chằm chằm Diệp Trần giống như sắp phun ra lửa.

Nếu không phải hắn cũng là tu sĩ cảnh giới Kim Đan hậu kỳ thì một cước vừa rồi của Diệp Trần đã lấy đi cả tính mạng của hắn.

Đương nhiên, Diệp Trần là cố ý khống chế lực đạo, bằng không sớm đã một cước giẫm hắn thành một đống thịt nát rồi.

"Ngươi dám... dám đối với ta như thế! Đô Tô gia ta... sẽ không bỏ qua cho ngươi!"

Đồ Tô Nguyên Khánh rống giận.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!