Nhóm dịch: LăngTiêu
Cùng lúc giọng nói rơi xuống, Diệp Trần bỗng nhiên đưa tay chộp một cái:
Ầm!
Một cái bóng to lớn hình bàn tay màu vàng óng, trực tiếp hướng Giáo Hoàng Kha Lai Đặc hung hăng vồ xuống.
"Hừ!"
Con ngươi của Kha Lai Đặc lập tức co rụt lại, khí tức già nua trên người trước đó trong nháy mắt biến mất không thấy đâu nữa, dưới chân bỗng nhiên giẫm một cái, ngay sau đó đã lui lại được tới hơn vài trăm mét, hiểm mà lại hiểm tránh thoát một trảo này của Diệp Trần.
Kha Lai Đặc tránh thoát một kiếp, lập tức lòng tin tăng gấp bội, khí thế trên người cũng lập tức phóng thích ra ngoài không giữ lại chút nào.
Mà các giáo đồ của Giáo Đình phương Tây kia, tất cả đều đầy tinh thần, từng người một lần nữa dấy lên hy vọng.
"Ta nói là nha, chỉ cần Giáo Hoàng đại nhân xuất thủ, tiểu tử này lại có thể thế nào?"
"Tuy rằng thực lực của thiếu niên này có thể nói là kinh khủng, Giáo Hoàng đại nhân cũng chưa chắc thua hắn!"
"Giáo Hoàng đại nhân vạn tuế!"
...
Mọi người thi nhau hoan hô lên, một số cao thủ thậm chí bắt đầu kích động, chuẩn bị cùng nhau vây công Diệp Trần.
Mà hai người Vương Thạc và Hàn Dĩnh Ngọc cũng nhân dịp ánh mắt của mọi người đều dồn lên trên người Diệp Trần mà bắt đầu lặng lẽ lui lại, chuẩn bị rời khỏi nơi này.
"Khặc khặc! Diệp Cuồng Tiên, hóa ra ngươi chẳng qua cũng chỉ như thế... cái gì!"
Trên bồi trời lòng tin của Kha Lai Đặc tăng lên gấp bội, nhịn không được cười một tiếng điên cuồng, tuy nhiên còn không đợi hắn vừa cười vừa nói xong thì vẻ mắt lập tức thay đổi, chỉ thấy cái cái bóng to lớn hình bàn tay màu vàng óng kia giống như xuyên qua không gian vậy mà như bóng với hình theo tới, một tay gắt gao bắt lấy Kha Lai Đặc!
"A!!"
Lão Giáo Hoàng Kha Lai Đặc lập tức phát ra một tiếng kêu thảm giống như một con heo bị làm thịt.
"Chỉ là một con gián cũng dám sủa loạn ở trước mặt bản Đế? Thật sự là không biết sống chết!"
1
Sau khi Diệp Trần bắt được Kha Lai Đặc dễ như trở bàn tay, lại thuận tay kéo một phát, trong nháy mắt Kha Lai Đặc chạy ra đến bên ngoài được ngàn mét, rõ ràng kéo về tới trước mặt.
Mọi người ở xung quanh, hai mắt của tất cả mọi người ngay lập tức trợn lên thật lớn, vâng trên quảng trường lớn như vậy thế mà yên tĩnh giống như chết!
Ngay cả hai người Vương Thạc và Hàn Dĩnh Ngọc, trong lúc nhất thời cũng quên đi việc mình phải chạy thoát thân khỏi chỗ này, không thể tưởng tượng nổi nhìn lên trên đạo thân ảnh thiếu niên giống như chiến thần ở trên không trung kia.
"Lão Giáo Hoàng trước đó gọi hắn... Diệp Cuồng Tiên, chẳng lẽ hắn chính là..."
Vẻ mặt của Vương Thạc trở nên trắng bệch, run run rẩy rẩy nói một câu, sâu trong đôi mắt hiện ra một vệt kính sợ nồng đậm.
Bản thân là người Hoa Hạ, hơn nữa lại còn là con trai trưởng trong của một gia tộc trong tám gia tộc lớn của Kinh Đô, hắn há lại sẽ không biết tới cái tên đó?
Diệp Cuồng Tiên!
Lúc trước một người hoành ép tám gia tộc lớn nhất tại Kinh Đô, là đệ nhất nhân giới võ đạo của Hoa Hạ.
Sau khi diệt Cao Ly, đồ Đảo quốc, quét ngang sáu nước phía đông nam của Á Châu, cách đây không lâu còn ép cả Mỹ quốc một đại quốc đệ nhất đương thời phải đầu hàng!
Bây giờ đã được công nhận là đệ nhất nhân trên toàn cầu!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!