Nhóm dịch: LăngTiêu
Oanh!
Nghe được câu trả lời rất bá khí này của Diệp Trần, mọi người xung quanh lập tức ngạc nhiên nhìn nhau.
Phải biết, vị Hồng y đại giáo chủ trước mắt này thế nhưng là nhân vật số hai của Giáo Đình phương Tây!
Cái tên này vậy mà không để vào mắt một chút nào, cũng quá bưu hãn một chút đi!
Ngải Bối Nhĩ cũng nhướng mày, trên mặt lập tức hiện ra sắc mặt giận dữ, bản thân hắn là người đứng đầu trong Hồng y đại giáo chủ của Giáo Đình, lại là nhân tuyển duy nhất đời Giáo Hoàng kế tiếp, chính là tổng thống của một nước khi nhìn thấy hắn cũng phải rất cung kính mà hành lễ.
Phóng tầm mắt toàn bộ đại lục Âu châu cho tới bây giờ còn chưa có ai dám vô lễ đối với hắn như thế!
Tuy nhiên hắn biết, người trẻ tuổi trước mắt này, ngay cả Lôi Thần Trụ Tư đều có thể giết chết một cách dễ dàng thì cũng hoàn toàn chính xác là có vốn liếng để cuồng ngạo, thế là hít sâu một hơi, lộ ra nụ cười ấm áp lần nữa, chậm rãi nói:
"Diệp tiên sinh, nếu như ngươi khăng khăng muốn xuất thủ, vậy ta tự nhiên không dám ngăn cản, tuy nhiên có một vấn đề, ta cảm thấy chúng ta vẫn là nên nói rõ ràng trước thì sẽ tốt hơn!"
"Liên quan tới Bất Tử quả thì Giáo Đình ta trong tình thế bắt buộc, chỉ cần các hạ đáp ứng không tranh đoạt với Giáo Đình chúng ta thì bất kỳ một cái điều kiện gì cũng được cứ việc nói, ta có thể đại biểu Giáo Đình đồng ý toàn bộ, như thế nào?"
Xoạt!
Mọi người nghe được điều này thì lập tức xì xào bàn tán lần nữa.
Tất cả đều không nghĩ tới, vị Hồng y đại giáo chủ này của Giáo Đình thế mà lại chủ động hướng Diêp Trần cầu hòa, hơn nữa đưa ra điều kiện hậu đãi như vậy!
Phải biết, ở trên đời này nhất là mấy trăm năm gần đây, người có thể để cho Giáo Đình chủ động nhượng bộ thỏa hiệp thì Diệp Cuồng Tiên này chỉ sợ vẫn là người đầu tiên!
Tuy nhiên, suy nghĩ kỹ một chút thì cũng không cảm thấy có gì kỳ lạ cả, vốn trong các tất cả các thế lực đi tới đảo Lang Vương thì Giáo Đình có thực lực mạnh nhất, có quyền lên tiếng lớn nhất, bất luận là Bất Tử quả có số lượng là bao nhiêu thì Giáo Đình chắc chắn sẽ không tay không mà về.
Thế nhưng là bây giờ có biến số Diệp Cuồng Tiên này, chuyện đó coi như là chưa chắc chắn.
Hơn nữa, Bất Tử quả này đối với Giáo Đình bọn hắn là cực kỳ quan trọng, tuyệt đối không thể sai sót!
Ngải Bối Nhĩ này cũng tự biết mình không phải là đối thủ của Diệp Trần nên đành phải mang chỗ dựa là Giáo Đình này ra để hy vọng có thể chấn nhiếp đối phương.
Đáng tiếc Diệp Trần đâu phải là người thấy khó mà lui?
"Ta không cần các ngươi có thể vì ta làm cái gì, nếu không muốn chết thì nhanh chóng cút đi, không được khiêu chiến sự kiên nhẫn của ta!"
Giọng điệu Diệp Trần lạnh nhạt, hơn nữa không có bất cứ một chút do dự nào.
"Ngươi!"
Ngải Bối Nhĩ lập tức trừng hai mắt một cái, hiển nhiên làm sao cũng không nghĩ tới, Diệp Trần sẽ từ chối dứt khoát tới như vậy, thậm chí còn không có một chút cân nhắc nào.
Phải biết, Giáo Đình phương Tây đã thống trị Âu châu gần ngàn năm, năm đó thời kỳ cường thịnh thì ngay cả quốc vương của các nước Âu châu tất cả đều từ Giáo Đình bổ nhiệm.
Thậm chí, ở thời kỳ thực dân hơn một trăm năm trước đó, cường quốc phương Tây gần như quét ngang toàn cầu, đằng sau nhiều hoặc ít đều có cái bóng của Giáo Đình phương Tây.
Vào thời kỳ đó, Hoa Hạ quốc, Đảo quốc, Thiên Trúc quốc, thậm chí Mỹ châu, Úc châu, tất cả đều biến thành thuộc địa của các cường quốc phương Tây, ngoài bởi vì cường quốc phương Tây đã hoàn thành cách mạng công nghiệp, tạo ra được vũ khí súng ống đạn dược cường đại, còn có một cái nguyên nhân quan trọng nữa chính là bởi vì phương Tây này có sự tồn tại của Giáo Đình!
Giáo Đình phương Tây này tương đương với những quốc gia cường quốc này, gần như quét ngang tất cả cường giả đương thời, mạnh như Thánh Tâm các của Hoa Hạ, Thanh Quang tự của Thiên Trúc quốc, tam đại tiên nhân của Đảo quốc, cuối cùng cũng chỉ có thể ngoan ngoãn nhận sợ, tiếp nhận vận mệnh bị thực dân.
Tuy rằng sau này, chế độ thực dân của các cường quốc phương Tây bị lật đổ, hơn nữa theo sự tiến bộ của khoa học kỹ thuật, vũ khí hùng mạnh nổi lên thì những cường giả này thi nhau ẩn nấp đi.
Giáo Đình phương Tây cũng dần dần có chỗ xuống dốc, thế nhưng giáo đồ trên toàn cầu thế nhưng vẫn có hơn một tỷ, tổng bộ của Giáo Đình thì cao thủ càng nhiều như mây, nói là thế lực lớn đệ nhất thế giới thì cũng không quá đáng chút nào!
Cho nên, không chỉ Ngải Bối Nhĩ không nghĩ tới, Diệp Trần cũng dám không thèm để ý tới sự tồn tại của Giáo Đình mà ngay cả những người khác ở xung quanh, tất cả cũng vì điều đó mà ngạc nhiên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!