Chương 50: Lời thỉnh cầu của Lạp Mai

Trịnh Tiểu Mãn cũng cảm nhận được ánh mắt của Lạp Mai, hai người bọn họ không quen thuộc, nên nàng chỉ khẽ gật đầu với nàng ấy.

"Tiểu muội, sao muội lại tới đây?" Trịnh Thanh Minh nở nụ cười trên mặt, giơ tay xoa xoa tóc muội muội.

"Ái chà, ca ca, muội cũng không phải hài t. ử nữa, huynh đừng có xoa đầu muội nữa." Trịnh Tiểu Mãn bĩu môi, bất mãn gạt tay ca ca xuống.

"Ha ha ha, lớn đến mấy muội cũng vẫn là muội muội của ta thôi." Nói rồi y lại giơ tay xoa thêm hai cái.

Trịnh Tiểu Mãn hai tay chống nạnh, nhe răng với ca ca, bộ dạng như thể huynh mà còn động thủ nữa là muội sẽ c.ắ. n huynh đấy.

Lập Hạ cười hì hì đứng bên cạnh tỷ tỷ: "Tỷ, hai chúng ta cùng liên thủ."

Trịnh Thanh Minh chỉ vào đệ ấy cười mắng: "Cái đồ tiểu lương tâm nhà đệ."

Dương Thư Hoài đứng một bên nhìn huynh muội bọn họ đùa giỡn, khóe miệng khẽ nhếch lên thành một độ cong đẹp mắt.

Cảnh tượng này đều thu vào trong mắt Lạp Mai, nàng cảm thấy nụ cười kia đ.â. m vào mắt mình đau nhói.

Nàng nhìn Trịnh Thanh Minh, lại nhìn Dương Thư Hoài, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên mặt Trịnh Tiểu Mãn.

Nàng siết c.h.ặ. t răng, dựa vào cái gì, dựa vào cái gì mà một xú nha đầu lại có được sự yêu thích của nhiều người như vậy.

Trịnh Tiểu Mãn không hề biết nàng ta đang nghĩ gì, nàng nắm tay Lập Hạ nói: "Đi, chúng ta về nhà ăn đồ ngon, không cho đại ca ăn."

Nói xong liền dắt tay đệ đệ chạy về phía trước.

Tiếng cười khanh khách của Lập Hạ truyền đi thật xa, Trịnh Thanh Minh cũng vội vàng bước nhanh đi theo.

Dương Thư Hoài cũng nhấc chân định đi, Lạp Mai đột nhiên lên tiếng gọi hắn lại: "Thư Hoài ca."

Dương Thư Hoài khựng bước chân lại, rồi lại tiếp tục bước về phía trước, một cái liếc mắt cũng không thèm dành cho nàng.

Dương Thư Hành nhìn Lạp Mai một cái, vội vàng chạy nhỏ bước theo sau ca ca.

Đi tới bên cạnh ca ca, Dương Thư Hành nói: "Ca ca, Lạp Mai tỷ kia, có phải là nhìn trúng huynh rồi không?"

Dương Thư Hoài giơ tay gõ vào đầu đệ ấy một cái: "Bớt nói bậy đi."

Dương Thư Hành ôm đầu, bất mãn nói: "Đệ có nói bậy đâu, mấy ngày nay, ngày nào tỷ ấy cũng đợi ở bên đường, mắt có bao giờ rời khỏi huynh đâu."

Ca ca, đệ cũng đâu có phải hài t.ử, mấy chuyện này đệ đều hiểu cả."

Dương Thư Hoài buồn cười lườm đệ ấy một cái: "Đây không phải chuyện đệ nên quản, hơn nữa đệ phải nhớ kỹ, ta với nàng ta không có bất kỳ quan hệ nào. Sau này thấy nàng ta thì tránh xa một chút, để khỏi rước họa vào thân."

"Đệ biết rồi ca ca, sau này thấy tỷ ấy đệ sẽ trốn thật xa."

Nhìn người trong mộng càng đi càng xa, Lạp Mai chảy xuống hai hàng nước mắt, trong lòng vừa chua xót vừa đắng chát.

Nàng cũng không biết mình đi về nhà bằng cách nào, vừa về đến cửa nhà, đã nghe thấy tiếng nương nàng đang nói chuyện với bà mai trong sân.

Khoảnh khắc đó, nàng cảm thấy cả người như rơi vào hầm băng.

Không được, nàng không cam tâm, không cam tâm bị nương nàng đem bán đi như món hàng.

Lạp Mai trằn trọc cả đêm, cuối cùng quyết định ngày mai nhất định phải tìm được Dương Thư Hoài, đem tâm tư của mình nói hết cho hắn biết.

Nàng không tin mình lại không bằng một kẻ xấu xí, nhất định là vì quá đông người nên Thư Hoài ca mới ngại ngùng không nói chuyện với nàng thôi.

Sáng sớm ngày hôm sau sau khi thức dậy, nàng đã tỉ mỉ trang điểm một phen, sớm đã chờ ở con đường tất yếu mà Dương Thư Hoài phải đi qua để về nhà.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!