Họ trở về nhà, phát hiện trong nhà có khách, nương đang ngồi trong sân tiếp chuyện khách.
Trịnh Thanh Minh lại gần mới phát hiện, người tới là gia đình Triệu tam thúc.
Triệu lão Tam thấy Thanh Minh và Lập Hạ trở về, cười hỏi: "Thanh Minh, con đi đâu thế?"
Trịnh Thanh Minh gọi một tiếng Triệu tam thúc, rồi mới nói: "Con mới đi vào trong thôn một chuyến."
Y vẫn còn hơi ngại để người khác biết chuyện mình định đi học.
"Thúc, hôm nay sao thúc lại tới đây ạ?"
Triệu lão Tam kéo nhi t. ử Cẩu Đản lại gần: "Chẳng phải là đưa thằng bé tới để cảm ơn Tiểu Mãn sao."
Trịnh Thanh Minh không biết chuyện trước đó, nghi hoặc nhìn về phía muội muội nhà mình.
Trịnh Tiểu Mãn nhận được ánh mắt của ca ca, liền kể lại chuyện hôm đó cho y nghe một lần nữa.
Nương Cẩu Đản đang ngồi bên cạnh trò chuyện với Chu Xuân Phượng, nghe vậy liền lên tiếng: "Lẽ ra chúng ta nên tới cảm ơn sớm hơn, nhưng hôm đó Cẩu Đản bị dọa sợ, tối về là bắt đầu sốt cao."
Sau đó bệnh cứ tái đi tái lại, đêm nào ngủ cũng khóc thét.
Ta và cha nó lo đến bạc cả đầu, mãi tới trước đây ít lâu mới tìm người ở làng mẹ đẻ xem thử, mấy ngày nay mới đỡ hơn chút."
Cẩu Đản bị nương nó lườm một cái, chột dạ rụt cổ lại.
Triệu lão Tam buồn cười vỗ vào m.ô.n. g nhi t.ử: "Lần này xem con có nhớ kỹ chưa, lần sau còn dám vừa ăn vừa chạy lung tung nữa không?"
"Không dám nữa, con không bao giờ dám nữa ạ." Cái đầu Cẩu Đản lắc như cái trống bỏi, lần này nó đã sợ lắm rồi.
Triệu lão Tam đẩy nhi t.ử: "Đi, mau cảm ơn Tiểu Mãn tỷ tỷ của con đi."
Cẩu Đản ngượng ngùng đi tới trước mặt Trịnh Tiểu Mãn, thành thật nói: "Tiểu Mãn tỷ tỷ cảm ơn tỷ."
Nó ngước nhìn Trịnh Tiểu Mãn, tâm tư đấu tranh hồi lâu, bỗng nhiên nói một câu với Trịnh Tiểu Mãn: "Tiểu Mãn tỷ, sau này, sau này đợi đệ lớn lên, đệ sẽ cưới tỷ."
Lời ấy vừa thốt ra, khiến mọi người trong sân đều kinh ngạc.
Sau đó là một hồi cười vang, khiến Cẩu Đản xấu hổ gãi đầu.
Trịnh Tiểu Mãn dở khóc dở cười nhìn đứa nhỏ trước mặt: "Muội mau dẹp đi, ta không cần muội cưới."
Cẩu Đản nghe thế liền gấp gáp: "Thế không được, đệ nghe người ta nói, ơn cứu mạng thì phải, phải... ôi chao, đệ quên cách nói rồi, đại khái là tỷ cứu đệ, đệ phải cưới tỷ về nhà."
Trịnh Tiểu Mãn vươn tay mạnh mẽ xoa đầu nó: "Đó gọi là ơn cứu mạng nguyện lấy thân báo đáp, nhưng câu đó là dành cho nữ t. ử được cứu, để báo đáp mà gả cho đối phương, muội là nữ t. ử sao?"
Cẩu Đản ngạc nhiên kêu lên một tiếng "a": "Hóa ra là thế à, vậy đệ không cần cưới Tiểu Mãn tỷ tỷ nữa rồi, thế thì tốt quá!"
Nhìn vẻ mặt vui mừng của nó, Tiểu Mãn tức giận gõ vào đầu nó: "Nói như thể ta muốn gả cho muội không bằng!"
Nương Cẩu Đản cười đến rơi cả nước mắt: "Thằng ranh con, cái đức hạnh này mà còn đòi cưới Tiểu Mãn tỷ tỷ, Tiểu Mãn tỷ tỷ của con mới không thèm loại khỉ như con đâu."
Sau này nếu con thật sự tìm cho nương một nàng dâu tốt như Tiểu Mãn tỷ tỷ, thì đêm ngủ nương cũng cười tỉnh giấc mất."
Cẩu Đản cười hì hì trốn sau lưng cha: "Nương yên tâm, con chắc chắn sẽ tìm cho nương nàng dâu tốt nhất."
Họ vui vẻ, nhưng Lập Hạ nghe xong thì không vui chút nào.
Nó bĩu môi chạy tới trước mặt Trịnh Tiểu Mãn, đưa tay chắn tỷ tỷ ra phía sau.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!