Cuối cùng một tháng quân huấn cũng kết thúc, bây giờ chỉ còn quân diễn. Đám người phòng 408 của ký túc xá đều vui mừng hận không thể nâng cao cốc mà hát to, đặc biệt là Tằng Tĩnh Ngữ, buổi tối hôm trước còn vui vẻ tưởng tượng sau khi quân huấn xong sẽ đi dạo khắp nơi, ăn cái này cái kia.
"Đúng rồi, Mạc Nham vẫn còn thiếu chúng ta một nồi lẩu cay đấy? Thẩm Ngôn cậu nhớ nói với Mạc Nham nha." Tằng Tĩnh Ngữ ôm gối, tựa vào giường, ngồi đối diện với Thẩm Ngôn nhắc nhở.
Thẩm Ngôn xoay người nằm nghiêng, quay lưng về phía Tằng Tĩnh Ngữ, không quan tâm đến cô.
Từ lần đưa Thẩm Ngôn đến phòng y tế, Mạc Nham cứ vài ngày lại đến sân huấn luyện xem Thẩm Ngôn, đôi lúc còn mang chút đồ ăn vặt gì gì đó cho bọn cô. Nói cũng không nhiều, đơn giản chỉ giống như bạn bè thăm hỏi nhau.
Thẩm Ngôn từ trước đến giờ không phải là người thích nói nhiều, nếu Mạc Nham không nói gì, cô cũng sẽ không chủ động hỏi anh " Anh thích em à?" Những câu tự kỷ kiểu như vậy cô sẽ không bao giờ nói.
Nhưng mà Tằng Tĩnh Ngữ một bên lại luôn luôn nói không biết mệt, lấy hai người ra làm trò đùa.
Mạc Nham anh đến xem Thẩm Ngôn kìa.
Mạc Nham anh có coi trọng Ngôn Ngôn nhà bọn em hay không?
Mạc Nham anh lúc nào thì đưa bọn em đi ăn lẩu cay.
Mọi việc cứ như thế, mỗi lần nhìn thấy Mạc Nham, Tằng Tĩnh Ngữ đều hỏi không sót một chữ. Mà Mạc Nham cũng chỉ cười nhạt một cái, không hề trả lời một chữ nào.
Ngày 26 tháng 9, tiết trời ấm áp, bầu trời trong xanh thêm vào mấy bông hoa Bạch Vân còn lại trông có vẻ càng trống trải. Đại học X, hết hạn huấn luyện, các học sinh mới đang biểu diễn quân huấn trên sân phía đông
- sân huấn luyện lớn nhất của trường học.
Bên cạnh sân huấn luyện, các khung sắt treo đầy các băng rôn khẩu hiệu.
" Chào mừng các thủ trưởng quân khu đến thăm và chỉ đạo."
" Chúc quân diễn của các sinh viên mới thành công tốt đẹp."
Từng quân trưởng đứng ở đoàn chủ tịch, lưng thẳng tắp, uy nghiêm sẵn có. Giọng nói to, đanh thép thông qua loa vang vọng khắp không khí của đại học X, thật lâu sau mới ngừng.
" Các đồng chí khoẻ."
" Thủ trưởng khoẻ."
" Vì nhân dân phục vụ."
Kết thúc khẩu hiệu, các vị lãnh đạo ngồi xuống. Sau đó những người lãnh đạo tranh nhau lên tiếng.
Mục Tử Dương ngồi ở phía bên trái quân trưởng, mắt sắc bén lướt qua các học sinh mới với ý định tìm kiếm bóng dáng Thẩm Ngôn.
Thẩm Ngôn cao 1m68 đối với con gái thì xem như là rất cao rồi. Cô được sắp xếp ở vị trí phía sau. Mục Tử Dương nhìn qua một lần cũng không nhìn thấy bóng dáng của Thẩm Ngôn.
Bắt đầu quân diễn, những học sinh mới dẫn đầu bước đi chỉnh tề, nhanh chóng bắt đầu. Giọng nói của người dẫn chương trình ngọt ngào dễ nghe truyền tới, giới thiệu một đội bắt đầu vào sân.
Lúc người dẫn chương trình nói đến ba chữ: " Bộ y học" bắt đầu. Mục Tử Dương liền mở to mắt nhìn xuống dưới sân. Từ lúc Thẩm Ngôn cùng đội bước ra sân, hắn nhìn theo đám người phía dưới sau đó liền nhận ra Thẩm Ngôn.
Sau một tháng quân huấn, Thẩm Ngôn cũng không bị đen đi nhiều. Trên khuôn mặt trẵng nõn của cô, từng giọt mồ hôi rơi xuống, hai má vì phơi nắng nên hơi hồng, vẻ mặt kiên định cho dù có khó khăn của cô vẫn rất hút mắt người xem. Có lẽ Mục Tử Dương không nhận ra, khoé môi mình đang cong lên.
Mục Tử Dương nhìn Thẩm Ngôn bên dưới có chút không an phận. Chỉ thấy cô không ngừng nói gì đó với người bên cạnh, lúc thì mắt lộ ra ý cười, lộ ra hai má lúm đồng tiền, lúc thì nhíu mày, giống như đang gặp khó khăn.
Đúng giờ phút này, cô như thế nào lại hoạt bát vậy, vui vẻ mỉm cười. Lúc này mới biết được, cô cũng không phải trời sinh đã ít nói, mà là đối với hắn mới ít nói. Trong lòng Mục Tử Dương đột nhiên có một tia khó chịu, có phải cô đối với Mạc Nham cô cũng như vậy?
Huấn luyện viên lúc đầu muốn để cho Trịnh Ninh là người dẫn đầu, nhưng mà khi biết quân trưởng
- bố Tằng Tĩnh Ngữ sẽ tới, nên quyết định để Tằng Tĩnh Ngữ lên làm người dẫn đầu. Vì thế Trịnh Ninh liền thay thế Tằng Tĩnh Ngữ, đứng bên cạnh Thẩm Ngôn.
Sau đó thật lâu, Trịnh Ninh có phần hơi buồn, kéo tay áo Thẩm Ngôn, hai người bắt đầu thì thầm nói nhỏ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!