Quân khu C binh đoàn pháo binh hai, trong phòng họp.
Hơn mười sĩ quan mặc quân trang màu xanh lục ngồi một vòng quanh các bàn hội nghị, bầu không khí vô cùng nghiêm túc.
Một người mang quân hàm quân trưởng ngồi phía trước chiếc bàn dài và hẹp, bắt đầu nói về diễn tập của đoàn pháo binh hai cùng đoàn hải quân 53 .
" Các đồng chí vất vả rồi, lần diễn tập này hoàn thành cực kỳ xuất sắc. Đặc biệt, tuyên dương đội trưởng Mục chỉ huy toàn quân, chiêu dương đông kích tây kia rất tốt, đầu tiên phá huỷ nơi ở hậu cần của đối phương, cắt đứt nguồn lương thực, làm loạn quân địch trong tầm mắt, sau đó thừa dịp loạn thì đánh vào bộ chỉ huy của quân địch. Chúng ta đánh giặc không phải chỉ riêng bằng sức mạnh, mà còn phải động não." Quân trưởng nhìn Mục Tử Dương bằng ánh mắt tràn ngập vui mừng, thoả mãn gật gật đầu.
Sau đó tổng kết lại lần diễn tập này. Khi tan họp, cũng đã qua vài tiếng đồng hồ rồi.
Khi nhận được điện thoại của Mục Tử Dương, trên mặt Thẩm Ngôn hiện lên một tia kinh ngạc, nhưng mà cô cũng rất nhanh bình tĩnh lại.
"............ Ngôn Ngôn." Mục Tử Dương một lúc sau mới nói ra được hai chữ, mấy lần trước hắn đều gọi là " cô gái nhỏ, cô gái nhỏ", thật ra hắn rất muốn gọi cô là" Ngôn Ngôn", nhưng mà mỗi lần đều cảm thấy không được tự nhiên, nói không nên lời.
" Ừm" Thẩm Ngôn đáp nhẹ một câu. Trong trường quân đội, cô cảm nhận sâu sắc rằng làm quân nhân rất vất vả, giờ phút này nghe thấy giọng Mục Tử Dương trầm thấp có phần mệt mỏi, trái tim trong nháy mắt mềm xuống.
"Quân huấn rất vất vả sao?" Mục Tử Dương thật sự không biết nên nói chuyện gì với Thẩm Ngôn, tuỳ tiện lấy một vấn đề để nói.
" Không sao." Mới đầu đúng là rất khó khăn, nhưng mà kiên trì lâu như vậy, cô cũng đã quen rồi.
Không khí đột nhiên trở nên xấu hổ, Mục Tử Dương không hỏi thì Thẩm Ngôn cũng sẽ không nói. Ngoại trừ những câu hỏi thăm sức khoẻ thông thường, hình như hai người không có tiếng nói chung.
Mục Tử Dương vốn tưởng rằng Thẩm Ngôn sẽ cùng hắn nói chút gì đó, ví dụ như quen được người nào, trong trường học xảy ra những chuyện gì, nhưng mà đợi lâu như vậy cũng không thấy bên kia nói gì. Trên khuôn mặt hiện lên một tia thất vọng, trong lòng không khỏi thầm nghĩ: Cô gái này đúng là không có một chút thay đổi, vĩnh viễn đem im lặng là vàng phát huy thật tốt.
" Anh gần đây hơi bận không có thời gian đến thăm em, chủ nhật anh bảo Lưu Chính Văn đem đồ qua cho em, muốn ăn cái gì thì nói với anh."
" Không có cái gì đặc biệt muốn ăn, cái gì cũng được."
"Tốt."
Thẩm Ngôn lại im lặng.
" Em sống thế nào?" Mục Tử Dương bắt đầu ngớ ngẩn nói lung tung.
" Ừm, cũng không tệ."
Lần này đổi thành Mục Tử Dương im lặng, hắn không còn có chủ đề nào để nói rồi.
" Còn có việc gì sao?"
" Không có việc gì."
" Không có việc gì thì em cúp máy nhé?"
" Ừ, em đi ngủ sớm một chút."
Vô vị, nói mấy câu liền ngắt máy rồi. Vừa ngắt điện thoại xong, thời gian trò chuyện không vượt quá 3 phút, trong đó tính cả thời gian im lặng rồi.
Mục Tử Dương im lặng ngồi trong phòng, tay vẫn cầm di dộng. Ánh mắt mê man nhìn ra cửa.
Chủ nhật tới rất nhanh, Lưu Chính Văn tới trường đại học X vào khoảng thời gian ăn trưa.
Lính cảnh vệ thông báo với Thẩm Ngôn là có người tới tìm, cô đã biết là ai, trái lại Tằng Tĩnh Ngữ một bên luôn luôn chỉ sợ thiên hạ không loạn quấn lấy Thẩm Ngôn đòi cùng đi với cô.
Lưu Chính Văn ngồi ở phòng khách đợi khoảng 10 phút , nhìn thấy Thẩm Ngôn đến, lập tức đứng dậy, " Chị dâu đã đến rồi, đây là đồ đội trưởng bảo tôi mang đến."
" Cám ơn." Thẩm Ngôn nhận lấy túi đồ, lễ phép hướng Lưu Chính Văn nói lời cảm ơn. " Việc ấy................................" Cô là đang muốn nói, Tằng Tĩnh Ngữ đột nhiên hoảng sợ kêu lên cắt ngang ý nghĩ của cô.
"Chị dâu........................... cậu.............. cậu, cậu, cậu kết hôn rồi hả?" Tằng Tĩnh Ngữ chau mày, run rẩy chỉ vào Thẩm Ngôn, vẻ mặt không thể tin.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!