Phòng y tế yên tĩnh, thoang thoảng mùi nước sát trùng.
Thẩm Ngôn an tĩnh nằm trên giường bệnh, sắc mặt nhợt nhạt giống như tờ giấy trắng. Trên trán lấm tấm mồ hôi lạnh. Mạc Nham nắm tay thành quả đấm, ngồi một bên lẳng lặng nhìn bác sĩ cầm kim tiêm bơm vào mạnh máu của Thẩm Ngôn.
" Bác sĩ Lý, cô ấy có sao không, khi nào thì tỉnh lại vậy?" Mạc Nham vội hỏi. Bác sĩ Lý là người phụ nữ hơn ba mươi tuổi, trên cổ đeo đồ trang sức trang nhã, đi một đôi giày cao gót hơn năm phân, tấm lưng thẳng tắp, cả người mười phần khí chất.
" Không có vấn đề gì, chỉ là tụt huyết áp."
" Vậy khi nào thì cô ấy có thể tỉnh lại?"
" Khi nào nên tỉnh thì tự nhiên sẽ tỉnh lại."
Mạc Nham bị bác sĩ Lý làm cho á khẩu. Hai chân dang rộng ra, có phần xấu hổ cúi đầu suy nghĩ lại, sau đó lại ngẩng lên, lấy tay xoa xoa đầu, trên mặt hiện lên một tia xấu hổ, " Cô xem, cháu quá sốt ruột rồi."
Bác sĩ Lý hé miệng cười, trêu ghẹo nói: " Đúng vậy, đối với học muội xinh đẹp như vậy, cậu nghĩ không vội cũng khó."
Khi Thẩm Ngôn tỉnh lại thì đã đến giờ ăn cơm tối, lúc đầu cô quả thật là ngất đi, nhưng mà về sau, thì hoàn toàn là ngủ. Thời tiết đầu thu nhiệt độ không khí trước sau như một vẫn rất cao, cho nên không đắp chăn cũng sẽ không bị cảm lạnh, kết quả là, Thẩm Ngôn đặc biệt ngủ say.
" Chậc chậc, cậu đúng là người hưởng phúc." Tằng Tĩnh Ngữ đưa hộp đựng cơm cho Thẩm Ngôn, ghen tị nói.
Thẩm Ngôn cười ngọt ngào với cô: " Cám ơn." Từ trưa chưa ăn cơm, giờ phút này Thẩm Ngôn đã đói đến mức ngực dán vào lưng rồi, nhận lấy hộp cơm liền lập tức mở ra ăn.
"Cậu cứ ăn từ từ, không ai cướp của cậu đâu." Đi cùng Tằng Tĩnh Ngữ, Trịnh Ninh tốt bụng nhắc nhở, sau đó đưa cốc nước cho Thẩm Ngôn đang bị nghẹn.
Thẩm Ngôn có phần xấu hổ ngây ngô cười: " Hì hì, còn không phải tại tớ quá đói sao."
"Tĩnh Ngữ, cám ơn cậu đã đưa mình đến phòng y tế." Thẩm Ngôn đột nhiên nhớ tới vấn đề này. Đêm qua khi về kí túc xá, Tằng Tĩnh Ngữ đã phê bình cô, trọng tâm của vấn đề là cô nên biết quý trọng thời gian có thể lười biếng. Đồng thời còn bảo cô. " Thẩm Ngôn nếu lần sau cậu còn bị như vậy, đến lúc đó mình sẽ là Hộ Hoa Sứ Giả, đảm bảo đưa cậu đến phòng y tế an toàn."
Xét thấy người nào đó lúc trước thề thốt đảm bảo, đương nhiên Thẩm Ngôn tưởng rằng Tằng Tĩnh Ngữ đưa cô tới. Nhưng ai biết, khi nghe cô nói lời cảm ơn, lỗ tai Tằng Tĩnh Ngữ quả thực muốn niệm ma chú.
Nghe vậy, Trịnh Ninh đang vỗ lưng cho Thẩm Ngôn cũng dừng lại, nhìn vẻ mặt xoắn xuýt của Tằng Tĩnh Ngữ. Trong lòng thầm than không tốt.
Tằng Tĩnh Ngữ trợn mắt lên, hung hăng trừng Thẩm Ngôn, có vẻ thẹn quá hoá giận, cố ý hung dữ gào lên để che dấu sự xấu hổ trong lòng, " Cậu đang ngứa da à, chưa mở bình thì sao biết trong bình có gì." Đương nhiên, cô cũng chỉ làm ra vẻ thôi, chứ không phải thực sự tức giận.
Tay Thẩm Ngôn đang cầm thìa nhất thời dừng lại giữa không trung. Đại não bắt đầu hoạt động, lập tức hiểu ý ngay, khẩn trương lấy lòng, " Đừng kích động, đừng kích động, mình đây không phải là vội muốn tỏ lòng biết ơn với cậu đã đưa mình vào đây sao?"
"Cắt" Tằng Tĩnh Ngữ khẽ hừ một cái, trong mắt lập tức loé lên một tia sáng, " Cậu đã muốn cảm ơn người ta, vậy thì cậu liền lấy thân báo đáp đi." Cô cố ý nhấn mạnh từ " Người ta", dẫn đường cho Thẩm Ngôn.
Mặc dù Tằng Tĩnh Ngữ gào lên, nhưng mà chung quy cô cũng không phủ nhận phán đoán của Thẩm Ngôn. Cho nên Thẩm Ngôn cho rằng Tằng Tĩnh Ngữ trong miệng nói " Người ta" đích thị là chỉ cô ấy. Không hai lời đáp lại: " Lấy thân báo đáp? Được đó, cậu có muốn tối nay mình thị tẩm luôn không?"
Mạc Nham vừa vào cửa đúng lúc nghe được các cô nói chuyện, cảm thấy vui vẻ, liền dừng lại nghe. " Học muội, lời đã nói ra không được đổi ý đâu..........."
" Học trưởng" Thẩm Ngôn lễ phép gọi một tiếng, thanh âm mềm mềm dẻo dẻo.
" Đã tốt hơn chưa, đầu còn choáng váng không?" Mạc Nham tự nhiên đi vào ngồi ngay ghế bên cạnh Thẩm Ngôn, có chút xấu hổ ôm hộp cơm mang đến cho Thẩm Ngôn, vội vàng giải thích: " Vừa rồi có việc ra ngoài một lúc, thuận tiện lấy cơm cho em. Nhưng mà hình như anh đến chậm rồi."
Thẩm Ngôn có phần xoắn xuýt, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Lại nói vị học trưởng này rất kỳ quái, bọn họ từ khi nào mà có quan hệ tốt như vậy, còn mang cơm đến cho cô, có phải là quá nhiệt tình rồi không?
Nhận thấy Thẩm Ngôn đích thực không hiểu, Tằng Tĩnh Ngữ cảm thấy rất vui vẻ----
------- cơ hội chỉnh người đã tới.
Cô đưa tay ra vỗ vai Thẩm Ngôn một cái thật mạnh, giọng nói trách cứ nhưng trong lòng vô cùng hưng phấn : " Cậu như này là thế nào? Không phải vừa mới nhiệt tình nói là sẽ lấy thân báo đáp cho người ta sao? Nhanh như vậy đã không giữ lời rồi? Chậc chậc, đúng là không có lương tâm mà." Tằng Tĩnh Ngữ vẻ mặt đồng tình nhìn Mạc Nham liếc mắt một cái.
Như vậy không cần ai nói Thẩm Ngôn cũng biết chuyện gì đã xảy ra, thì ra người đưa cô tới phòng y tế căn bản không phải là Tằng Tĩnh Ngữ, vừa rồi cô mới nói gì?
--- ------
--- Một thân tự hứa?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!