Bởi vì có bối cảnh quan hệ dày, Thẩm Ngôn phóng vấn kiểm tra sức khoẻ rất nhanh, nhóm giám khảo nhìn đến tên cô lập tức hiểu ở trong lòng mà không nói, có chút quan hệ như vậy rất nhanh đã được thông qua.
Ngày thư trúng tuyển được đưa đến thời tiết rất đẹp, Thẩm Ngôn cầm thư trúng tuyển ngơ ngẩn một lúc, sau đó lại bắt đầu khúc khích cười. Ở trên giường quay cuồng không ngừng.
Thực sự được học đại học sao? Cô vẫn còn có phần không tin. Đến tận khi vợ chồng họ Thẩm về nhà, cô vẫn còn phấn khởi ở trong nhà nhảy lên nhảy xuống.
Ngày khai giảng 26 tháng 8, chấp nhận lời đề nghị của Mục Tử Dương, Thẩm Ngôn quyết định ngày 20 sẽ đi.
Buổi tối gọi điện thoại cho Mục Tử Dương lại làm Thẩm Ngôn bắt đầu mất ngủ.
Trong đầu không ngừng suy nghĩ trường quân đội trong truyền thuyết sẽ như thế nào, tường bao quanh màu xanh ô
-liu, chiến sĩ quân trang phẳng phiu cầm súng, nghe nói còn có cái gì mà huấn luyện dã ngoại sống còn, không biết có bị ném tới mấy cái khe suối không, hy vọng là không có ma..........
Ngày hôm sau, Thẩm Ngôn mang theo một đôi mắt gấu mèo lên đường đi đến thành phố Y. Lúc đầu Lưu Ngọc Phân định xin nghỉ để đưa cô đi, nhưng mà cô lại kiên trì nói rằng bản thân đã trưởng thành, muốn tự mình đối mặt với việc học tập. Cuối cùng Lưu Ngọc Phân cũng từ bỏ suy nghĩ muốn đưa cô đi.
Thành phố Y rất gần thành phố C, ngồi tàu hai giờ đồng hồ là đến. Thẩm Ngôn tưởng rằng Mục Tử Dương sẽ đến nhà ga để đón cô, nhưng đứng một lúc lâu mà không thấy người đến.
" Tôi là Thẩm Ngôn, xin hỏi anh là đến đón tôi sao?" Thẩm Ngôn kéo hành lí đi nhanh về phía trước, thấy đối phương giơ bảng viết hai chữ Thẩm Ngôn lên, cô vội hỏi
. " Cô là.......... Thẩm Ngôn?" Lưu Chính Văn nuốt một ngụm nước miếng, khó khăn đưa ra câu hỏi. Thật sự là không thể tưởng tượng được cô gái trước mắt thoạt nhìn còn là một vị thành niên mà lại là bạn gái của đội trưởng Mục.
Giờ phút này anh ta cảm thấy chính là, thế giới này cũng là quá điên cuồng rồi. Chỉ thấy Thẩm Ngôn trước mắt bên trên thì mặc một chiếc áo sơ mi màu trắng kết hợp với một chiếc váy cùng màu. Cả người xem như khoan thai thoải mái, quả thực chính là một cô gái mười lăm mười sáu tuổi.
Lão đại, người này cũng quá là nhỏ còn có chút non nớt mà, đây thực sự là giết hại cô gái vị thành niên nha. Trong lòng Lưu Chính Văn bất bình tức giận. Chẳng qua lời này anh cũng chỉ dám nói ở trong lòng thôi.
" Đội trưởng đang họp, bảo tôi đưa cô đến nhà trọ của anh ấy trước." Lưu Chính Văn đón lấy hành lí trong tay Thẩm Ngôn, khẩn trương thay Mục Tử Dương giải thích.
" Ừm....." Thẩm Ngôn nhàn nhạt trả lời. Không vì Mục Tử Dương đi họp không đến mà lộ ra vẻ mất mát. " Đúng rồi, trong thành phố Y có chỗ nào đẹp để đi chơi không?" So với việc Mục Tử Dương, Thẩm Ngôn đối với đi chơi có hứng thú lớn hơn. Đời trước cô đúng là ngoan ngoãn, sau khi học xong tất cả thời gian đều ở nhà. Cô chỉ hận không thể đi đến toàn bộ những nơi có cảnh đẹp.
" Ừ, thành phố Y có mấy chỗ du lịch phong cảnh cũng không tệ lắm, khi nào rảnh thì bảo đội trưởng đưa cô đi."
Nhà trọ của Mục Tử Dương ở trung tâm thành phố, cách nhà ga rất gần, không đến nửa tiếng đã đến nơi.
Lưu Chính Văn đưa Thẩm Ngôn đến nhà trọ, lại gọi đồ ăn bên ngoài cho cô, mãi đến khi xác định Thẩm Ngôn không còn có việc gì phải giúp mới vội vàng rời đi
. Nhà trọ của Mục Tử Dương rất lớn. Ngay cửa là phòng khách rộng lớn, bên cạnh là phòng bếp, hai phòng ngủ và một phòng đọc sách. Tất cả đều lấy màu trắng và màu đen làm chủ đạo. Toàn bộ các phòng đều yên tĩnh. Rất giống Mục Tử Dương.
Thẩm Ngôn ăn cơm hộp đơn giản, tắm rửa xong liền trực tiếp lên giường đi ngủ.
Mục Tử Dương họp xong đã là tám giờ tối, cơm cũng không ăn liền vội vàng lái xe quân dụng Jeep hướng thẳng về nhà. Ở dưới nhà hắn thấy đèn trong nhà mình không sáng, nghĩ thầm có khả năng nha đầu kia đã đi ra ngoài.
Vào nhà, bật đèn, đổi giày.
Trong nhà liền sáng trưng, nhà này đã hơn một tháng hắn không tới, nhưng mà mỗi tuần đều có người giúp việc theo giờ qua đây dọn dẹp, bây giờ cũng không đến mức quá bẩn.
Lập tức liền mở cửa phòng để thay quần áo, mở đèn tường, Mục Tử Dương liếc mắt liền nhìn thấy người nào đó đang làm ổ trên giường ngủ.
Ánh sáng nhàn nhạt chiếu đến khuôn mặt trắng nõn của Thẩm Ngôn, vầng sáng lộ ra nét ôn nhu điềm tĩnh. Mái tóc dài hỗn độn ở trên gối, che khuất hơn một nửa khuôn mặt của cô, cả người cuộn tròn trong chăn, lười biếng giống như một con mèo.
Khi nhìn thấy Thẩm Ngôn ngủ trên giường mình, cả người Mục Tử Dương cứng lại, trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc. Nhưng mà rất nhanh liền khôi phục lại. Động tác thay quần áo không tự chủ mà thong thả lại. Đưa lưng về phía giường, cẩn thận cởi từng cúc áo.
Nghĩ thầm, nha đầu này thật là chọn đúng phòng, lần đầu tiên đến liền chiếm giường của hắn.......................... Chiếm giường của hắn................................ Cảm giác lời này sao lại mờ ám vậy.
Khoé miệng Mục Tử Dương cong lên. Chớp mắt một cái liền biến mất. Đem quần áo nhanh chóng cho vào tủ, nhẹ nhàng đi ra ngoài.
Vừa mới vội vã trở về cơm cũng chưa kịp ăn, bây giờ nghĩ tới, có chút đói bụng rồi. Mục Tử Dương bước chân nhẹ nhàng vào phòng bếp làm cơm tối.
Lâu lắm không trở lại, nguyên liệu nấu ăn rất ít, chỉ còn lại mấy gói mì cùng mấy quả trứng. Kỳ thực hắn cũng không biết nấu cơm, mỗi lần trở về đều mua đồ ăn ở bên ngoài.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!