Chương 3: (Vô Đề)

Về vấn đề này, có phần nằm ngoài dự tính của Tân Hân. Xem ra thành tích của Thẩm Ngôn cũng không tệ.

Sáu giờ tối là có điểm, lúc năm giờ rưỡi cả nhà liền ngồi cùng một chỗ bắt đầu chờ đợi.

Mặc dù không phải mình thi, nhưng Tân Hân vẫn có chút căng thẳng. Đời trước cô là học sinh xuất sắc, mỗi lần tham gia cuộc thi không đứng nhất thì cũng đứng thứ hai.

Nhìn thấy Tân Hân như vậy, Mục Tử Dương ngồi bên cạnh từ từ chuyển đến ngồi bên cạnh Tân Hân. Bàn tay to mạnh mẽ nắm lấy bàn tay nhỏ của Tân Hân, an ủi nói: " Đừng căng thẳng, bao nhiêu điểm cũng không sao."

Tân Hân bị động tác của hắn làm cho sợ hãi, lập tức liền có phản ứng, khoé miệng kéo căng, ngẩng đầu nhìn về phía vẻ mặt thân thiết của Mục Tử Dương, khẽ lắc đầu: " Em không có căng thẳng."

Vợ chồng Thẩm gia ngồi đối diện nhìn thấy hai người ngồi cạnh nhau hoà thuận, khoé miệng không khỏi lộ ra một chút ý cười. Cho rằng, con gái cũng không phải là không thích Mục Tử Dương.

Điểm số được gửi qua tin nhắn, vừa nhìn thấy con số 595 trên màn hình điện thoại, Tân Hân bị doạ cho thất thần. Không nghĩ tới thiên kim tiểu thư này điểm số cũng không tệ.

Mấy ngày qua cô đối với bối cảnh gia đình của thân thể này có thêm một chút hiểu biết.

Ông nội Thẩm nằm trong viện là một vị lão tướng quân đã về hưu. Ba và mẹ của cô hiện tại, cũng chính là vợ chông Thẩm gia, đều làm phiên dịch ở bộ ngoại giao. Mà Mục Tử Dương nghe nói là làm đội trưởng ở quân khu, quân hàm trung tá.

Thẩm Dực Phong thấy con gái nhìn chằm chằm màn hình điện thoại di động, mặt không biến sắc, liền nghĩ ngay là điểm rất thấp. Trong lòng không khỏi lo lắng cho con gái, khẩn trương an ủi nói: " Đừng suy nghĩ nhiều quá, không sao hết."

Lưu Ngọc Phân bên cạnh cũng chạy đến phụ hoạ:" Ba con nói rất đúng, không sao hết, cùng lắm thì học lại một năm nữa."

Tân Hân còn đang tập trung đem điểm số của Thẩm Ngôn cùng với điểm số của mình khi trước ra so sánh, một chút cũng không nhận ra có người bên cạnh đang an ủi mình, ngẩn người nhìn chằm chằm màn hình di động.

Không phải đã nói điểm không quan trọng sao? Lúc này Mục Tử Dương không chịu nổi Tân Hân quá mức im lặng, cánh tay duỗi dài ra, đoạt lấy di dộng trên tay cô, cúi đầu nhìn vào. Khoé mắt giật giật, một mảng hắc tuyết trên trán.

Cô gái này nhất định là cố ý.

595 điểm, cơ bản đều vừa qua, còn ở đó mà bày ra vẻ mặt thống khổ, thật là muốn đánh cô ta vài cái. Thành tích như thế này, chỉ cần kiểm tra sức khoẻ được thông qua, có thể trực tiếp trúng tuyển.

" Em điền đại học X đi, gần quân khu của anh, vừa vặn có thể chăm sóc em." Mục Tử Dương lại bắt đầu chủ nghĩa bá đạo, trực tiếp quyết định.

Ba Thẩm vừa nghe tên trường học, trong lòng chợt căng thẳng, trường học kia..... lấy điểm rất cao, " Đi vào trong đó học, hay là cậu vào trường hỏi trước, bằng không nếu không vào được....."

" Không cần, cô ấy được 595, vượt qua rồi," Mục Tử Dương kiên định bác bỏ. Hắn là người đàn ông có ý chí rất cao. Tất cả thành tựu của hắn đều là do từng ngày, từng ngày nỗ lực, không thích loại phương thức đi bằng cửa sau.

Ba Thẩm yên lặng vài giây, khuôn mặt giãn ra. Nét mặt lộ ra ý cười tự hào, nhưng mà ngoài miệng lại tỏ ra khiêm tốn nói: " Không tồi, lần này phát huy cũng được."

Mẹ Thẩm không để ý đến việc ông nói năng mất tự nhiên, không e dè khích lệ, " Ngôn Ngôn rất thông minh, mẹ biết con nhất định sẽ đỗ."

Tân Hân toát mồ hôi, cảm thấy hai người họ hình như đã quên mất chính mình vừa nói những gì.

Buổi tối, Tân Hân ở trong nhà tìm cái gì đó của Thẩm Ngôn, là quyển nhật kí, cô muốn biết mọi thứ về Thẩm Ngôn.

Ngày hôm sau, Mục Tử Dương lái xe đến đón Tân Hân đi điền nguyện vọng, Tân Hân nhìn nhìn giấy thông báo để tìm địa chỉ trường học của Thẩm Ngôn đi báo danh . Các thầy cô ở đây cô đều không biết, cho nên bất chấp tất cả, cả quãng đường đi cô gặp người nào cũng đều nhẹ nhàng nói một câu "chào thầy cô ạ"

Mục Tử Dương cảm thấy cô gái này đúng là lễ phép. Còn Tân Hân thì trong lòng không khỏi oán hận, thầy cô ở trường này đúng là quá nhiều.

Thi vào trường đại học có thể điền năm nguyện vọng, ngày hôm qua mọi người trong gia đình đều đưa ra kết quả của cuộc thảo luận, toàn bộ cô đều điền " Trường quân đội", giáo viên chủ nhiệm lớp xem xong trong lòng liền hoảng hốt và căng thẳng. Tuy điểm của Thẩm Ngôn rất cao, nhưng cũng không thể so với trường quân đội, không phải cứ thành tích cao là có thể vào, sức khoẻ cùng tố chất cũng rất quan trọng, ngộ nhỡ sức khoẻ không được tốt, như vậy thì không phải là vô ích rồi sao.

Nhưng mà nếu trúng tuyển, thì chẳng phải mình cũng được rất nhiều tiền thưởng sao?

Thầy giáo hai tay đặt sau lưng, ngón tay thỉnh thoảng lật đi lật lại tờ hướng dẫn điền nguyện vọng vào trường đại học, không nhanh không chậm nói: " Điền một trường quá là mạo hiểm, trường học này cũng tốt còn có......"

" Không cần" thầy giáo còn chưa nói xong, Mục Tử Dương bên cạnh đã lên tiếng phản bác, giọng nói to, liền vang ra toàn bộ phòng máy.

Ngay lập tức những ánh mắt tò mò nhìn qua, Mục Tử Dương làm như không có việc gì, tiếp tục cùng Thẩm Ngôn kiểm tra thông tin. Thầy giáo nhất thời có phần không chịu được, khoé miệng không ngừng co rút, còn muốn nói thêm, nhưng nhìn mặt Mục Tử Dương nghiêm túc, nhất thời không nói được gì, tức giận quay đi.

Trên đường trở về, Tân Hân nhịn không được bật cười, đi với tốc độ ngày càng chậm, cách Mục Tử Dương một đoạn dài.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!