Chương 16: (Vô Đề)

Mục Tử Dương đưa các cô đi nơi có tên là Liên Sơn.

Liên Sơn là một trong những khu du lịch nổi tiếng nhất ở thành phố Y. Thậm chí còn có tin đồn, tới thành phố Y mà không đến Liên Sơn, vậy thì khác gì không đến.

Liên Sơn nằm ở phía tây thành phố Y, cao chừng ba trăm thước, đồi núi uốn lượn. Có chòi nghỉ mát, còn có chùa chiền.

Đi đến chân núi cũng đã chín giờ, Mục Tử Dương vốn là muốn bảy giờ xuất phát thì tám giờ có thể đến, nhưng hai cô gái này ngủ chưa chịu dậy, anh đã chạy dọc tiểu khu vài vòng rồi mà hai cô gái này vẫn chưa rời giường.

May mà hôm nay thời tiết tốt. Gió hơi hơi lạnh đi qua, thấm vào lòng người.

Mục Tử Dương đi mua vé vào cửa, Thẩm Ngôn kéo Trịnh Ninh đi tới quán nhỏ bên cạnh xem.

" Thấy thế nào, rất náo nhiệt phải không?" Mục Tử Dương cầm vé, không biết lúc nào đã đi tới phía sau các cô.

" Ha ha, đúng vậy." Thẩm Ngôn cười vui vẻ nhận lấy vé trong tay Mục Tử Dương, sau đó đem đồ đặt vào ba lô của Mục Tử Dương. Ba người vui vẻ đi đến cửa vào.

Liên Sơn rất lớn, có đường đến thẳng đỉnh núi, có người không muốn đi bộ thì có thể trực tiếp lái xe lên. Nhưng mà Mục Tử Dương cảm thấy cứ đi bộ leo núi thì có vẻ vui và thú vị hơn.

Chân núi có hai đầm sen rất lớn , đầm mang phong cách cổ xưa, có chút lịch sử.

Thẩm Ngôn ôm một cái cột gọi Mục Tử Dương rất to: " Chụp cho em một tấm ảnh." Sau đó dơ hai ngón tay làm hình chữ V, cười rất tươi.

Mục Tử Dương kéo túi ra lấy máy ảnh, chọn góc độ chụp cho Thẩm Ngôn một tấm.

Trịnh Ninh bên cạnh nhìn hai người hỗ trợ lẫn nhau, vụng trộm hé miệng cười, chỉ chỉ hồ sen phía trước rừng phong, " Đi vào trong đó đi, em chụp cho hai người một tấm " ảnh đám cưới" trước nhé." Nói xong cũng không chờ hai người, lập tức hướng rừng phong phía trước mà chạy đến.

Trên mặt Thẩm Ngôn hiện lên một tia khó xử, ầm ĩ muốn đánh Trịnh Ninh, cũng chạy đi theo. Khoé miệng Mục Tử Dương cong lên, tâm tình thật tốt.

Mục Tử Dương đưa máy ảnh cho Trịnh Ninh, nói: " Làm tốt thủ trưởng mời em ăn bánh kẹo cưới." Kỳ thật anh không thích chụp ảnh, nhưng mà anh rất muốn có một tấm hình chụp chung với Thẩm Ngôn.

Trịnh Ninh ở một bên kêu to, " Được thôi, vì bánh kẹo cưới"

Thẩm Ngôn trừng mắt nhìn Mục Tử Dương một cái, trên mặt hiện lên một tia tức giận. Tên này nguỵ trang thật tốt, cô vậy mà cho rằng anh ít nói kiệm lời cộng thêm mặt than. Quả nhiên, nhìn người không thể nhìn diện mạo.

Mục Tử Dương nhìn cô gái trước mặt có vẻ xoắn xuýt, tâm tình thật tốt, cánh tay duỗi dài ra đem cô ôm vào trong lòng, sau đó cúi người xuống, ghé tai Thẩm Ngôn nói nhỏ một câu: " Thật vui, chụp "ảnh đám cưới" đấy."

Ngay lúc này có một trận gió đi qua, lá phong bay đầy trời. Trịnh Ninh chọn thời khắc đẹp nhất nhấn chụp một cái.

Rừng phong lá bay tán loạn, một người đàn ông cao lớn hơi hơi nghiêng đầu chỉ chừa ra một cơ thể cường tráng, một cánh tay khoác lên vai của cô gái, mặt ghé vào nói gì đó với cô gái. Cô gái cũng cực kỳ thẹn thùng, hơi hơi cúi đầu, con ngươi quay vòng, hai má đỏ bừng, tất cả tạo nên không gian ấm áp, vui vẻ làm người ta không thể rời mắt được.

Trịnh Ninh chụp vài tấm mới hô ngừng. sau đó cầm máy ảnh giơ cao lên nói với Mục Tử Dương: " Thủ trưởng, đến lúc đó nhớ mua bánh kẹo cưới cho em đấy."

Mục Tử Dương mỉm cười gật đầu. Về sau Mục Tử Dương lại chụp cho Thẩm Ngôn và Trịnh Ninh vài tấm ảnh rồi ba người mới tiếp tục đi lên núi.

Mục Tử Dương đi phía trước, Thẩm Ngôn và Trịnh Ninh cầm máy ảnh xem ảnh đã chụp.

Trịnh Ninh nhìn ảnh vừa chụp " hình đám cưới", cô cũng vui vẻ mà nói: " Hoá ra mình có thiên phú như vậy, nếu sớm biết mình đã đi làm nhiếp ảnh gia." Tự kỷ rất nhiều nhưng cũng không quên khen hai người trong ảnh, " Nhìn hai người đúng là rất xứng đôi."

Dọc đường tin là không được, dù sao thì tin cũng không phải là chuyện gì xấu. trực tiếp nhét máy ảnh vào lòng Trịnh Ninh rồi chạy đến bên cửa kéo Mục Tử Dương đi.

Nhìn cô gái kia hấp ta hấp tấp chạy đến bên anh, trên mặt Mục Tử Dương hiện lên một tia vui vẻ, anh chưa kịp nói gì đã bị Thẩm Ngôn lôi đi, vừa đi vừa nói chuyện: " Một mình đứng cũng không có ý nghĩa, còn không bằng hai chúng ta cùng nhau vào thắp hương." Cô gái này đúng là thấy anh quá rảnh rỗi đây mà.

Mục Tử Dương cũng không giận, để cô kéo tay mình đi đến đội ngũ đang xếp hàng kia. Trong lòng bàn tay truyền đến cảm giác mềm mại. Lại nói đây là lần đầu tiên Thẩm Ngôn chủ động cầm tay anh, mặc kệ là nguyên nhân gì đi nữa, tóm lại hai người càng ngày càng hoà hợp rồi. Mục Tử Dương không nhịn được hưng phấn, ánh mắt nhìn Thẩm Ngôn tràn ngập nhu tình, đôi mắt đen như mực ẩn chứa nồng đậm sủng nịch.

Mọi người làm lễ rất nhanh, không tới mười phút là đến lượt bọn cô rồi, Thẩm Ngôn cùng Mục Tử Dương tiến lên. Thẩm Ngôn cực kỳ nhu thuận hai tay tạo thành chữ thập, trong lòng mặc niệm: " Chúc ba mẹ thân thể khỏe mạnh, vạn sự như ý." ( đời trước).

Trịnh Ninh tránh làm bóng đèn, nên tiêu sái đẫn đầu đi phía trước. Mục Tử Dương và Thẩm Ngôn hai người đi song song phía sau.

Mấy ngày qua quan hệ của hai người dịu đi rất nhiều, Thẩm Ngôn trước mặt Mục Tử Dương càng ngày càng thoải mái, trong lòng có cái gì cũng sẽ không giấu. Trực tiếp hỏi Mục Tử Dương: " Anh vừa mới cầu cái gì?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!