Chương 15: (Vô Đề)

Tằng Tĩnh Ngữ bị quân trưởng đưa đi, nghe nói còn bị quân trưởng răn dậy một trận ngay trước mặt mẹ con Thiệu Tuấn. khi Thẩm Tgôn và Trịnh Ninh biết được, cực kỳ vô lương tâm mà cười to.

Trịnh Ninh ngồi trên ghế sô pha nhà mục tử dương, một tay cầm điều khiển một tay ôm cái gối ôm, tự nhận là khách quan mà nói: " Tĩnh Ngữ là người tốt, rộng rãi thẳng thắng, có nghĩa khí, có hơi nghịch, nhưng cũng đã bị giáo huấn rồi."

Thẩm Ngôn vẫn im lặng. ngày hôm qua cô suy nghĩ cả đêm, từ lúc trùng sinh đến bây giờ cũng đã được hơn hai tháng. Cô mỗi ngày đều rất cẩn thận, với ai cũng đều duy trì khoảng cách nhất định, sợ lộ ra bất kỳ sơ hở nào. Đến khi vào trường đại học X, ở đó không có ai biết cô, ở đó cô có thể hoàn thành giấc mơ vào trường đại học của chính mình, không cần phải giả vờ, không cần sợ ai sẽ phát hiện ra cô.

Cô tự nhận mình là một người không có chủ kiến. Đời trước bố mẹ cô đều là nhận viên công chức, chức vị không cao, nhưng cũng được coi là gia đình bậc trung, bố mẹ coi cô nhưng một nàng công chúa mà nuông chiều, đưa cô đi học piano, học ballet, tất cả đều chuẩn bị tốt, cô chỉ cần làm theo là tốt rồi.

Nhưng mà hiện tại cô không có ba mẹ ở phía trước chỉ bảo, cô cảm thấy mê mang nhưng suy nghĩ một đêm, càng nghĩ lại càng tức giận, uổng công cô đã được trùng sinh trở lại mọt lần, một chút cũng không thấy lớn lên, ngược lại càng ngày càng thấy giống trẻ con hơn rồi. cô đối với mục tử dương bốc đồng, nhưng anh vẫn bao dung cô, lúc cô gặp truyện không may anh còn cho người tới cứu cô.

Nghĩ lại cô cảm thấy chính mình thật trẻ con.

" Trịnh ninh, cậu nói nếu đời người có thể lặp lại, cậu sẽ làm như thế nào?" Thẩm Ngôn lại có phần mê mang.

" Lặp lại ư?" Trịnh Ninh cả người dựa vào ghế sô pha, ngẩng đầu nhìn trần nhà. Suy nghĩ một phen. " Nếu là mình, vẫn nên là như bây giờ thôi, tớ cảm thấy chính mình bây giờ rất tốt."

" Như vậy sao?" Thẩm Ngôn hỏi ngược lại.

Trịnh Ninh khó hiểu: " Cậu đang nói cái gì vậy. người nào muốn lặp lại là người có điều tiếc nuối gì đó, mới hy vọng vọng có thể quay lại. Cậu còn ít tuổi như vậy nghĩ quay lại làm cái gì."

Thẩm Ngôn dùng sức đánh vào trán mình một cái: " Đúng vậy….. sao mình lại ngốc như vậy." cuộc sống của cô vừa mới bắt đầu lại, căn bản không cần lặp lại làm gì, hiện tại cô chỉ cần học thật tốt.

Cả một đêm thẩm ngôn buồn bực nhất thời tốt hẳn lên, có chút lên mặt nhìn trịnh ninh: " Cậu xem cô ấy khiêu vũ còn không bằng xem tớ múa." Lúc này trên tivi đang phát chương trình nghệ thuật, bên trong có một cô gái đang khiêu vũ.

Thẩm ngôn đứng dậy, kiễng mũi chân lên, xoay người mấy cái liền đến ngay chính giữa phòng khách, phòng khách rất lớn, hoàn toàn đủ cho cô tự do phát huy rồi. Tuy nhiên hiện tại cơ thể cô không còn linh hoạt như trước, cũng may là cơ thể này rất thon thả. Giơ chân, nhấc chân, xoay tròn, nhẹ nhàng linh hoạt.

Buổi sáng Mục Tử Dương chạy về bộ đội xử lý một ít văn kiện của tối hôm qua đang làm dở, lo lắng hai cô gái ở nhà chưa ăn cơm, nên cơm trưa cũng chưa ăn liền vôi vội vàng vàng trở về.

Khi mở của anh còn tưởng rằng mình đi nhầm nhà, chỉ thấy Thẩm Ngôn đứng bằng mũi chân đứng giữa phòng khách, cả người theo tiết tấu âm nhạc mà xoay tròn, khuân mặt trẵng nõn mỉm cười, đôi mắt linh động giảo hoạt.

Mục Tử Dương vẫn đứng ở ngay cửa, sửng sốt mà nhìn cô chăm chú.

Trịnh Ninh và Thẩm Ngôn không phát hiện ra Mục Tử Dương đang đứng ở cửa, vẫn như cũ đùa giỡn.

" Cậu vậy mà còn biết múa ballet." Vẻ mặt Trịnh Ninh không tin, phải biết rằng cô rất hâm mộ điệu múa của các cô gái nhỏ. Huống chi Thẩm Ngôn lại xinh đẹp, lại còn biết múa, quả thật là thần tượng của thần tượng.

Thẩm Ngôn dừng lại, cực kỳ thục nữ mà xua tay cúi người, làm một tư thế để kết thúc rất đẹp. Lập tức ngẩng đầu nhìn Trịnh Ninh, ánh mắt cười giòn giã, " Tớ lúc trước từng học qua. Còn có piano, nếu có cơ hội tớ sẽ đàn cho cậu nghe."

Vẻ mặt Trịnh Ninh tràn đầy sùng bái nhìn Thẩm Ngôn, hưng phấn từ trên ghế so pha nhảy dựng lên, " Tốt quá, tốt quá." Sau đó, cả người liền dán lên người Thẩm Ngôn, kích động nói: " người đàn ông nào có thể lấy được cậu khẳng định là sướng chết đi."

Thẩm Ngôn thuận tay ôm lấy eo Thẩm Ngôn, " thật như vậy sao?" nhưng vì sao Mục Tử Dương luôn nhìn cô bằng bản mặt đen như than đó.

Mục Tử Dương nhìn hai cô gái trước mắt ôm lấy nhau, khoé mắt không nhịn được giật giật.

" khụ......" Mục Tử Dương cố ý hắng giọng một cái, đổi giày vào nhà.

Khoé mắt nhìn hai cô gái trước mắt. nhịn không được mở miệng nói: " hai người ăn cơm chưa?" buổi sáng khi đi hai cô gái này còn chưa rời giường, khi anh đi đã đặt bữa sáng trên bàn ăn và để lại giấy nhắn là mình giữa trưa sẽ về.

" chưa, chúng em đang đợi anh đấy?" Thẩm Ngôn kéo Trịnh Ninh ở trên người cô ra. cực kỳ tự nhiên đi đến bên Mục Tử Dương. Bây giờ cô đối với cuộc hôn nhân này không còn ác cảm như trước.

Mục Tử Dương thoáng mỉm cười, cánh tay dài tự nhiên khoác lên vai Thẩm Ngôn, " Muốn ăn cái gì?"

Thẩm Ngôn lập tức bày ra tư thế bà chủ, ngẩng cao đầu nhìn Trịnh Ninh, " thủ trưởng mời khách đấy..... muốn ăn cái gì mau mau nói?"

Trịnh Ninh thấy hai người trước mắt thân thiết với nhau thật sự rất giống đôi vợ chồng, lúc trước cô mù hay sao mới cảm thấy Mạc Nham với Thẩm Ngôn xứng đôi.

Ban đêm mát mẻ, những ánh đèn nhiều màu sắc làm tiểu khu sáng bừng lên.

Sau cơm tối, Trịnh Ninh ngồi trên sofa xem tivi. Mục Tử Dương và Thẩm Ngôn ra ngoài tản bộ. hai người đi vòng quanh tiểu khu một vòng, ai cũng không nói gì.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!