Ở trước cửa quán bar 1984, Thiệu Tuấn thấy Tằng Tĩnh Ngữ nghiêng đầu tựa vào góc tường cơ thể không ngừng vặn vẹo, thoạt nhìn anh còn tưởng mình nhận sai người.
Mẹ Thuộc Tuấn đơn thân nuôi con, cuộc sống hàng ngày đều trông vào những đồng tiền mẹ Thiệu đi bán hàng vất vả. Lúc trước anh thi vào trường quân đội vì trường quân đội không cần đóng học phí, đồng thời còn có tiền trợ cấp.
Buổi tối cùng mẹ Thiệu đi bán hàng ở vỉa hè, sắp khuya rồi, bọn họ đã dọn hàng và chuẩn bị đi về.
Khi nhìn thấy Tằng Tĩnh Ngữ, khuôn mặt tuấn tú của Thiệu Tuấn hiện lên vẻ khác lạ. Đã trễ thế này cô còn ở trong này làm gì? Sau đó anh ngẩng đầu nhìn cái tên treo trên tường: quán bar 1984. Đột nhiên trong lòng hiểu ra, người có tiền nếu cảm thấy nhàm chán thì sẽ đến nơi nay để giải trí.
Cũng không thể nói rõ cái cảm giác chán ghét này, bọn họ không cùng một thế giới, cuộc sống khác nhau cũng là bình thường. Thiệu Tuấn quay đầu chuẩn bị đi, thì lúc này Tằng Tĩnh Ngữ bắt đầu trở nên lạ thường, chỉ thấy cô gái kia giống như đang luyện Thiết Đầu Công, đứng nghiêng người không ngừng đưa đầu đụng vào tường, giống như đang chịu một loại cảm giác đau đớn nào đó.
Thiệu Tuấn nhạy cảm phát hiện ra Tằng Tĩnh Ngữ không được bình thường, dừng xe lại, lên tiếng chào mẹ Thiệu xong lập tức đi đến trước mặt Tằng Tĩnh Ngữ.
" Tằng Tĩnh Ngữ, Tằng Tĩnh Ngữ?" Thiệu Tuấn thử gọi hai tiếng.
Lúc này thần trí của Tằng Tĩnh Ngữ đã bắt đầu tan rã, mơ hồ nghe thấy có người gọi mình, híp mắt, cắn môi, từ từ quay đầu lại.
Khi nhìn thấy sắc mặt ửng hồng của Tằng Tĩnh Ngữ, trong lòng Thiệu Tuấn cảm thấy khác thường, anh đúng là chưa từng nhìn thấy mặt này của Tằng Tĩnh Ngữ, trong ấn tượng của anh, Tằng Tĩnh Ngữ rất giống cọp cái.
Bởi vì đụng rất mạnh, trên trán Tằng Tĩnh Ngữ đã sưng lên một cục. Thiệu Tuấn dang bàn tay rộng đến bên trán Tằng Tĩnh Ngữ. Anh vốn là tốt bụng muốn xem xem cô có phải bị sốt rồi không. Nhưng ai biết tay anh vừa đụng vào làn da của Tằng Tĩnh Ngữ, thì cả người cô lại dựa vào người anh, hai tay lại vòng qua cổ anh. Đôi má khẽ cọ vào cổ anh.
Thiệu Tuấn bị hành động của cô doạ sợ, sau đó mới phản ứng được rằng cô có thể đã bị người ta hạ thuốc, ở những chỗ như này trúng chiêu này là quá bình thường, huống hồ cô gái này lại ăn mặc phòng tình vạn chủng như vậy.
Thiệu Tuấn mạnh mẽ lôi Tằng Tĩnh Ngữ từ trên người anh xuống, lực kéo của anh rất lớn, nếu không anh cũng sẽ không lôi được cánh tay của cô ra, lúc này Tằng Tĩnh Ngữ đã sớm ngã trên đất rồi.
Đột nhiên bị ngã làm cho Tằng Tĩnh Ngữ tỉnh táo lại không ít, nhìn thấy Thiệu Tuấn đứng trước mặt mình, cô giống như nhìn thấy vị cứu tinh đến, nước mắt bắt đầu rơi.
" Anh nhanh đi cứu Trịnh Ninh và Thẩm Ngôn đi, bọn họ còn đang ở bên trong, tôi van cầu anh, làm ơn đi cứu bọn họ đi, đi cứu bọn họ đi."
Thiệu Tuấn có chút tức giận liếc mắt nhìn Tằng Tĩnh Ngữ một cái. Làm huấn luyện viên của các cô một tháng, không dám nói ai anh cũng hiểu rõ, nhưng ít nhất ba người Tằng Tĩnh Ngữ anh có thể hiểu được. Thẩm Ngôn và Trịnh Ninh, hai người họ đều là người nhu thuận, điềm đạm nho nhã, cũng chỉ có Tằng Tĩnh Ngữ mới nghĩ ra cái chỗ này. Thiệu Tuấn có chút bất đắc dĩ thở dài, trực tiếp bế ngang Tằng Tĩnh Ngữ lên.
Thiệu Tuấn đưa Tằng Tĩnh Ngữ đến xe hàng nhà mình, " Mẹ, mẹ trước hết đưa cô ấy về nhà, con sẽ trở về ngay." Nói với mẹ Thiệu một câu, anh liền xoay người hướng cửa quán 1984 mà tới.
Lúc Thẩm Ngôn quay lại, Trịnh Ninh và Ngô Chỉ Tường còn đang đánh. Trịnh Ninh trước kia đã học qua quyền đạo, nhưng mà chỉ biết một chút, khi cùng Ngô Chỉ Tường đánh nhau, rõ ràng là kém hơn nhiều.
Lúc này trên mặt Trịnh Ninh có chút mệt mỏi, trên sàn nhảy mọi người cũng đã dừng lại, chủ động đứng thành một vòng tròn bên cạnh xem diễn trò, thậm chí còn ồn ào huýt sáo.
Trịnh Ninh là một cô gái cực kỳ bướng bỉnh, tuyệt đối không chịu thua, Ngô Chỉ Tường nhìn ra điểm này, nên ra tay càng ngày càng ác độc. Dù sao trong lòng hắn còn ghi nhớ Tằng Tĩnh Ngữ vừa rồi đã bị đưa ra ngoài.
Thẩm Ngôn nhìn Trịnh Ninh bị thương thì lo lắng không thôi, cô không biết gì cả, chỉ có ở trong tối giúp đỡ, thừa dịp Ngô Chỉ Tường đưa lưng về phía mình cô đi đến mạnh mẽ giữ chặt eo của Ngô Chỉ Tường, Trịnh Ninh một cước đá vào mệnh căn của Ngô Chỉ Tường, người hắn bị giữ tránh né không kịp, trúng cước nhịn không được kêu rên một tiếng.
Thấy tình hình càng ngày càng khó kiểm soát, bảo vệ rốt cục không nhịn được phải ra tay. Một đám hung thần tiến đến, bắt lấy Trịnh Ninh và Thẩm Ngôn.
Bảo vệ đầu tiên đến trước mặt Ngô Chỉ Tường, vẻ mặt lấy lòng nói: " Ngô thiếu, cậu xem hai người kia nên xử lý như thế nào."
Ngô Chỉ Tường vặn vẹo liếc nhìn Trịnh Ninh một cái, một cái tát mạnh mẽ giáng lên mặt Trịnh Ninh, mặt cô sưng vù lên.
Vẫn còn chưa hả giận, lại dùng lực hướng bụng Trịnh Ninh đá một cước.
"A" Trịnh Ninh hét to một tiếng. Hai tay Thẩm Ngôn bị người phía sau khóa chặt không nhúc nhích được, cô liền dùng chân đá loạn xạ về phía Ngô Chỉ Tường: " Mau buông cô ấy ra, buông cô ấy ra." Thẩm Ngôn tức giận đến độ mắng cũng không thành.
Nghe vậy Ngô Chỉ Tường cười lạnh lùng, đi đến trước mặt Thẩm Ngôn, giơ tạy bóp chặt cằm của cô, " Buông cô ta ra đi.............. Chậc chậc, vừa rồi tôi còn chưa nhìn tới, không ngờ cô cũng xinh đẹp như vậy.............. Ôi, thật thơm." Ngô Chỉ Tường cố ý dí sát vào mặt Thẩm Ngôn, hung hăng hít một hơi.
Khi Thiệu Tuấn đi vào liền nhìn thấy toàn bộ cảnh tượng này. Trịnh Ninh cùng Thẩm Ngôn đều bị hai người đàn ông khóa chặt hai tay ở sau lưng không thể động đậy, Trịnh Ninh ở một bên mắng to: " TMD vô lại, đồ khốn nạn, mày chết không được tử tế.............."
Vẻ mặt Thẩm Ngôn quật cường xoay đầu.
Thấy thế, Thiệu Tuấn nhíu chặt mày, đi đến trước mặt Ngô Chỉ Tường, lạnh lùng nói: " Buông cô ấy ra."
"Hừ" Ngô Chỉ Tường cười châm chọc, buông lỏng bàn tay đang nắm cằm Thẩm Ngôn, quay đầu nhìn về phía Thiệu Tuấn, ra vẻ ghét bỏ ngoáy lỗ tai, thừa dịp Thiệu Tuấn không chú ý, đột nhiên ra chân quét một cước về phía Thiệu Tuấn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!