Chương 10: (Vô Đề)

Mục Tử Dương mày kiếm đen đặc hết sức mà nhăn lại. Quá mức kích động nên Mạc Nham không nhận thấy rằng Mục Tử Dương đang không vui. Còn muốn nói thêm nhiều thứ nữa, nhưng mà Mục Tử Dương không có kiên nhẫn đang nghe đến hai chữ " Mạc Nham", anh liền tìm cớ mà rời đi.

Tạm biệt Mạc Nham, tâm tình Mục Tử Dương bắt đầu khó chịu, lững thững đi dọc theo hành lang ra khỏi kí túc xá.

Mục Tử Dương muốn đi đến chỗ mấy cây xà đơn bên sân huấn luyện, anh chỉ muốn đi vào nhìn thôi. Nhưng khi anh mới đi vào được mấy bước chân , bên tai liền nghe tiếng nói chuyện bước chân anh dừng lại.

Vương Vi và Lý Kính đều là bạn cũng phòng với Mạc Nham, lần trước chạy tới đây để nhìn mặt Thẩm Ngôn, hơn nữa người ăn no không có chuyện gì làm mà còn hô to hai tiếng chị dâu chính là hai tên nhóc này. Giờ phút này hai người đang ngồi trên cây, bốn con mắt gắt gao nhìn chằm chằm về sân huấn luyện.

Tất cả sân huấn luyện đều rất vắng vẻ, ngay bên ngoài tường của trường học, tường vây quanh là một loạt cây nhãn to, phía trước cây nhãn chính là một loạt xà đơn. Mà lúc này Mục Tử Dương đang đứng một mình , phía trước chính là cây nhãn mà Vương Vi và Lý Kính ở trên đấy.

Lý Kính đặc biệt nằm ở cành cây, nhàm chán ngắt lấy lá ngậm ở trong miệng, hơi buồn bực nói : " Tớ thấy chúng ta vẫn nên đi thôi. Mạc Nham cũng đã đi rồi, lần này kịch vui hẳn là không được xem rồi." ngày hôm qua Vương Vi tình cờ nghe được Mạc Nham gọi điện đặt hoa hồng, liền đoán được hôm nay sẽ hành động rồi, cố ý lôi kéo Lý Kính

- người cũng thích xem náo nhiệt tới nơi này xem kịch vui.

Vương Vi vẫn chưa từ bỏ ý định: " Vẫn là đợi đi, nói không chừng một lúc nữa cậu ta sẽ quay lại đấy? cậu cũng không phải không biết tên kia vì hôm nay tỏ tình mà mất đi bao nhiêu công sức đâu."

" nhưng mà học muội không có đến?"

"Lúc nãy không phải đi tìm sao? Ahhh, không chừng một lúc là tới rồi."

" Chậc, theo đuổi con gái đúng là rắc rối, cậu xem Mạc Nham xúc động như vậy, đứng ở sân huấn luyện một tiếng đồng hồ vẫn còn chưa bằng lòng. Nhìn thấy bên góc tường kia bị cây che đi không, bên trong đúng là một bó hoa hồng rất lớn đấy. Chậc chậc, đều là tiền aaaaaaaaa.............." biểu cảm của Lý Kính là bộ dáng đau đớn, nghĩ thầm rằng, bằng đấy tiền nếu mà lấy ra mời anh cơm thì thật tốt.

Vương Vi không cho là đúng xem thường Lý Kính, " Cái gì, bằng đấy hoa hồng thì tính là cái gì, cậu cũng không nhìn lại học muội có bao nhiêu xinh đẹp, NND, nếu mình mà có bạn gái xinh đẹp như vậy, mỗi ngày mình đều nguyện ý mua hoa hồng cho cô ấy."

Câu nói kế tiếp Mục Tử Dương đã không còn nghe nổi nữa, trong lòng bỗng nhiên lo lắng, tên kia vừa rồi đến kí túc xá của Thẩm Ngôn, chẳng lẽ là đi thông báo?

Mục Tử Dương bỗng cảm thấy hối hận, anh nên nhẫn tâm đánh thức Thẩm Ngôn ngay từ lúc gọi điện thoại.

Mạc Nham so với Mục Tử Dương thông minh hơn. Anh ta gọi cho Thẩm Ngôn không được, lập tức gọi điện thoại cho Trịnh Ninh.

Trịnh Ninh cũng đã tỉnh ngủ, vừa nghe nói Mạc Nham mời các cô ra ngoài đi ăn lẩu cay, lập tức hưng phấn ngồi dậy. Rất sảng khoái mà đống ý với Mạc Nham sau đó lôi kéo Thẩm Ngôn xuống lầu.

Thẩm Ngôn là bị Trịnh Ninh sống chết kéo ra khỏi giường, cô chính là con sâu ngủ, không được ngủ từ bốn đến năm tiếng thì chưa đủ mắt. Mà Trịnh Ninh tuyệt đối là thuộc vào loại gặp lợi quên bạn, cũng không có xem Thẩm Ngôn đã tỉnh ngủ chưa, trực tiếp bò lên giường cô kéo chăn đi. Sau đó tìm quần áo đưa cho Thẩm Ngôn.

Khi hai người xuống lầu, Mạc Nham đã đứng đợi ở đấy hơn nửa tiếng, nhưng mà trên mặt anh không có chút biểu hiện nào ra ngoài, vừa nhìn thấy bóng dáng Thẩm Ngôn xinh đẹp xuất hiện tại cửa kí túc xá, cả người lập tức liền vui vẻ.

Mạc Nham tiến lên một bước, đi song song với Thẩm Ngôn, " Đi thôi, anh đưa bọn em đi ra ngoài ăn lẩu."

Khuân mặt cứng nhắc của Thẩm Ngôn hiện ra nụ cười, có chút khó xử, " Nhưng......... Tĩnh Ngữ không ở đây, hay là lần sau đi." Nếu cậu ta mà biết các cô ở đằng sau lưng cô ấy đi ăn ngon, nói không chừng lúc trở về sẽ gây chuyện.

Trịnh Ninh: " đi thôi đi thôi, cậu ấy đi cùng quân trưởng, khẳng định là được ăn ngon hơn lẩu nhiều."

Thẩm Ngôn không nói lại Trịnh Ninh, sau đó cũng phải đầu hàng. đi đến cửa của trường học.

Khi nhận được điện thoại của Mục Tử Dương, đoàn người Thẩm Ngôn đã đi đến cửa của trường học rồi.

Mục Tử Dương có chút vội vàng hỏi cô: " Em ở đâu?"

Thẩm Ngôn cũng không nghĩ nhiều trực tiếp nói rằng chính mình đã đến cửa trường học rồi.

Ngữ khí của Mục Tử Dương giống như mệnh lệnh: " Em đứng ở cửa trường học đợi anh, anh đến tìm em."

Thẩm Ngôn có chút khó hiểu: " Nhưng em còn đi cùng bạn?"

Nghe vậy Mục Tử Dương dừng chân: " Em cùng Mạc Nham ở cùng một chỗ." Là câu hỏi, nhưng giọng nói lại có vẻ khẳng định.

Thẩm Ngôn không nghi ngờ anh: " Đúng vậy" không có chú ý tới tại sao Mục Tử Dương lại biết cô đi cùng Mạc Nham.

Mục Tử Dương không có nói tiếp nhưng bước chân nhanh hơn tiến về phía trước. Trong đầu anh không ngừng vang lên cuộc nói chuyện vừa nghe được: " Em có biết không cậu ta vì ngày hôm nay mà mất bao nhiêu công sức." Cũng không biết Mạc Nham đã nói gì với cô chưa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!