Chương 1: (Vô Đề)

Trong nháy mắt, khi Tân Hân mở mắt ra thì phát hiện cả người mình được đặt trong một căn phòng màu trắng, sạch sẽ và ấm áp, cô khẽ giật mình, cau mày, hoảng hốt. Một ý nghĩ mãnh liệt đến mơ hồ xuất hiện trong đầu, cô không chết.

Nhẹ nhàng xốc một góc chăn lên đi xuống giường, làn da tiếp xúc với sàn nhà bóng loáng truyền đến một chút cảm giác lạnh lẽo, " Á!" cô nhịn không được kêu lên một tiếng, trong không khí thoang thoảng mùi nước sát trùng.

Nhíu chặt mày, đột nhiên cô ý thức được đây là một phòng bệnh.

Chính xác mà nói đây là một phòng bệnh sang trọng số một.

Phòng cực kì rộng rãi, ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ nhè nhẹ từng đợt chiếu vào, làm phòng sáng trưng, thậm chí có thể thấy rằng trong không khí có rất ít bụi bặm. Ngẩng đầu lên có thể nhìn thấy một tivi LCD 30ing siêu mỏng treo trên tường, cách cửa vào không xa là những viên pha

-lê vàng nhạt giống nhau đặt trên bàn cạnh ghế sô pha.

Phút chốc trí nhớ còn lưu lại ở lúc chết, bên tai là tiếng khóc đến tê tâm phế liệt của mẹ, bên cạnh là khuôn mặt tiều tuỵ, tái nhợt của ba.

Bác sĩ nói: " Các người vào gặp đứa nhỏ lần cuối cùng đi, không chừng cô ấy....." nói còn chưa dứt lời thì bên cạnh đã vang lên tiếng khóc nức nở tuyệt vọng.

Cánh cửa khép hờ, mẹ bỗng nhiên đứng dậy nhào vào người cô, nước mắt tuôn trào, trong lòng tuyệt vọng. Từng chút một muốn đem cô cắn nuốt. Cuối cùng, toàn bộ đều đã yên lặng.

Đầu ngón tay mềm mại có cảm giác, bên mũi thoang thoảng mùi nước sát trùng, ánh sáng mặt trời làm chói mắt. Toàn bộ những cảm giác chân thực này đều chứng minh được suy nghĩ của cô là đúng.

" Ha ha ha", Tân Hân đột nhiên nhếch miệng cười ha hả, " Mình vẫn còn sống, mình vẫn còn sống." Cô không có yêu cầu gì, không quan tâm là mượn xác hoàn hồn hay là trọng sinh, chỉ cần còn sống là tốt rồi.

Cửa đột nhiên truyền đến âm thanh " Cạch", trái tim bỗng trở nên căng thẳng, Tân Hân bị dọa điếng người, cô chạy nhanh về phía giường, trực tiếp dùng chăn phủ kín người, sau đó nhắm mắt lại giả bộ ngủ.

Lưu Ngọc Phân và Thẩm Dực Phong hai người một trước một sau vào phòng bệnh.

Lưu Ngọc Phân đến bên giường ngồi xuống, xốc chăn lên cầm lấy bàn tay nhỏ bé của con gái, miệng không ngừng nói: " Ngôn Ngôn, tại sao đến giờ con vẫn chưa tỉnh?"

Thẩm Dực Phong đóng kín cửa, đi đến sau lưng Lưu Ngọc Phân, hai tay tự nhiên khoác lên vai bà, " Ngọc Phân, bà đừng như vậy nữa, bố nói rồi, trừ khi Ngôn Ngôn thật sự chết, bằng không nó nhất định phải kết hôn." Giọng nói trầm thấp mà khàn khàn.

Nghe vậy, Lưu Ngọc Phân giận dữ, đứng phắt dậy, run rẩy chỉ tay vào Thẩm Dực Phong: " Ông.........., chẳng lẽ các người thật sự muốn giết chết nó hay sao?" Thanh âm yếu đuối mang theo một tia tuyệt vọng, kèm theo đó là tiếng nức nở đứt quãng, quả nhiên vừa mới đó đã khóc.

Bà vốn là một người phụ nữ dịu dàng, nếu con gái không bị ép buộc tự sát, bà cũng sẽ không quát lớn, chỉ trích người chồng vẫn luôn luôn trân trọng mình.

Tân Hân nhịn không được nhíu mày, đây là tình huống gì, chẳng lẽ mình vừa sống lại, lại phải chết thêm lần nữa? Sẽ không bi thảm như vậy chứ.

Thẩm Dực Phong nhìn vợ nổi giận, đột nhiên cảm thấy mình không trả lời được. Bất dắc dĩ đành quay lưng đi.

Lưu Ngọc Phân ngồi trở lại bên giường, ngón tay mềm mại nhẹ nhàng xoa đôi má của Tân Hân, vuốt lên đôi lông mày đang nhíu chặt của cô.

Tân Hân chỉ cảm thấy giống như có một sự ấm áp truyền vào trái tim, cả người không thể kháng cự được được cái cảm giác đó, cứ như vậy đôi mắt không tự chủ được, từ từ mở ra.

Lưu Ngọc Phân hai mắt ngấn lệ, mông lung, khuôn mặt cả kinh, lặng vài giây, sau đó biến thành mừng như điên, miệng hô to: "Bác sĩ, bác sĩ, con gái tôi tỉnh rồi, con gái tôi tỉnh rồi." Bà đứng phắt dậy, lập tức mở cửa chạy đi.

Vào lúc này chỉ có đàn ông là còn tỉnh táo, Thẩm Dực Phong đi đến đầu giường bệnh nhấn chuông, cũng không quản vợ chạy đi tìm bác bác sĩ, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm con gái vừa mới tỉnh lại, vẻ mặt thân thiết hỏi: " Còn có chỗ nào không thoải mái không?"

Tân Hân trí nhớ rất tốt, vừa rồi Lưu Ngọc Phân nói câu " Các người muốn giết chết nó sao?" đã in sâu vào trong đầu cô, cho nên cô đối với sự quan tâm của Thẩm Dực Phong cô không có một chút cảm động, mà chỉ trừng mắt gắt gao nhìn Thẩm Dực Phong.

Thẩm Dực Phong cả người cứng đờ lại, vẫn giữ nguyên tư thế khom lưng, ánh mắt chuyên chú nhìn con gái nằm trên giường bệnh. Thời gian giống như dừng lại ở giờ phút này, không dễ gì phát hiện vẻ cương nghị trên mặt lộ ra một chút đau thương.

Lưu Ngọc Phân dẫn bác sĩ vào phòng bệnh, Thẩm Dực Phong bị đẩy đến sô pha bên cạnh, thuận tiện ngồi xuống, ngửa người hướng về phía sô pha sau lưng , ánh mắt bất lực nhìn chằm chằm trần nhà màu trắng. Chẳng lẽ mình thật sự sai lầm rồi sao? Vốn dĩ không thể cùng con gái thân thiết, xem ra, như này chỉ càng khiến nó thêm hận mình thôi.

Bác sĩ một lần nữa kiểm tra tỉ mỉ cơ thể của Tân Hân, lại cẩn thận hỏi cảm giác Tân Hân sau khi tỉnh lại. Lưu Ngọc Phân lo lắng đứng bên cạnh nhìn bác sĩ kiểm tra, định tiến lên xem lại sợ quấy rầy, rơi vào trạng thái rối rắm.

" Thế nào? Con gái của tôi không có việc gì chứ?" Sau khi bác sĩ kiểm tra xong, Lưu Ngọc Phân rốt cục nhịn không được nữa hỏi.

" Đúng vậy, không có việc gì rồi, ở lại thêm một ngày là có thể xuất viện rồi."

"Cám ơn bác sĩ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!