Editor: Meimei
"Thừa tướng, xin hỏi vị cô nương này là?"
Tô Tâm Ly thanh lệ thoát tục, bởi vì tuổi còn nhỏ, thân hình còn chưa hoàn toàn nảy nở, nhưng qua vài năm nữa, nhất định sẽ là một mỹ nhân danh dương Kinh Lăng.
Nàng mặc váy màu xanh nhạt được làm từ Bích Vân Ti, Bích Vân Ti sản lượng cực ít, một thân xiêm y này càng nói rõ thân phận thiên kim, hơn nữa lại đi cùng người của Định Quốc Công phủ, chẳng lẽ là đích nữa phủ thừa tướng?
Nhưng nếu như nàng là đích nữa phủ thừa tướng, vậy Tô Diệu Tuyết kia là ai?
Cách đây ba năm, từ lúc Trình Lập Tuyết gặp chuyện không may, Tô Tâm Ly hầu như đóng cửa không ra ngoài, ngay cả Định Quốc Công phủ cũng đều rất ít đến, hơn nữa tướng phủ mấy năm này, đều do Phương di nương chưởng sự, gần như không để Tô Tâm Ly tiếp kiến khách, đối với thân phận con vợ cả của nàng có ý giấu diếm. Tô Bác Nhiên lại bất công, đối với việc làm của Phương di nương vẫn luôn là mắt nhắm mắt mở cho qua, thậm chí là dung túng.
Cho nên đến nay chỉ có vài người nhận thức Tô Tâm Ly, lại càng đem Tô Diệu Tuyết trở thành con vợ cả mà đối đãi.
Tô Tâm Ly nhìn Lộ công công, lại nhìn người xung quanh, bọn họ cũng đều dùng ánh mắt hiếu kỳ nhìn Tô Bác Nhiên.
"Ly nhi, con không phải thân thể không khỏe sao? Thế nào lại không nghỉ ngơi cho tốt?"
Tô Bác Nhiên vẻ mặt thân thiết, lại tránh được vấn đề của Lộ công công.
Nghe câu hỏi kia của Lộ công công, Tô Diệu Tuyết lo sợ bị người khác vạch trần thân phận của mình, trong lòng một phen thất thượng bát hạ (lo lắng, bất ổn), thấy Tô Bác Nhiên không trả lời, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, càng không khỏi toát ra được sự đắc ý, cha là đứng về phía nàng. Cho dù Tô Tâm Ly thoát khỏi một kiếp thì như thế nào? Ở trong mắt mọi người, nó còn có thể là đích nữ phủ thừa tướng cao cao tại thượng?
Tô Tâm Ly câu thần, nhìn Tô Bác Nhiên, "Cha, người nào nói thân thể con không khỏe?"
Tô Tâm Ly vô tội nháy mắt một cái, hướng Trình Dục Phàm đứng sau lưng nháy mắt.
Nàng đã cho Tô Bác Nhiên cơ hội, là tự chính ông ta không có quý trọng, như vậy, cũng đừng trách nàng
- nữ nhi này
- làm ông ta phải khó xử trong buổi tiệc này.
"Thừa tướng đại nhân!"
Trình Dục Phàm nói một tiếng này cũng không nhỏ, làm toàn bộ người trong tiểu viện này đều tập trung trên người hắn.
"Thân phận của Ly nhi ngươi khó mở miệng nói sao? Hay là ngươi nghĩ ngoại tôn nữ của phủ Định Quốc Công không xứng làm con gái ngươi!"
Trình Dục Phàm thanh âm phẫn nộ tràn đầy chất vấn.
Hắn và Vân Thị
- Trình Bằng giống nhau, không đúng, phải nói là tất cả người của Định Quốc Công phủ đều không có hảo cảm với Tô Bác Nhiên.
Nếu hôm nay không phải Vân thị đã khuyên bảo, Tô Tâm Ly lại nhờ hắn làm việc, thì hắn đã lén ẩn vào phủ tướng quân, thần không biết quỷ không hay giáo huấn Tô Bác Nhiên rồi.
Hắn vốn đã một bụng hỏa, hiện tại Tô Bác Nhiên lại mưu tính để một nữ nhân đê tiện làm tu hú chiếm tổ chim khách, đây không phải chính là thêm dầu vào lửa? Trình Dục Phàm vốn tính tình nóng nảy, hắn có thể không tức giận sao?
Tại thọ yến của mình, lại bị một vãn bối chất vấn, Tô Bác Nhiên cảm thấy thập phần khó chịu, thế nhưng nghĩ tới Trình Dục Phàm sau khi trở về có thể sẽ đem chuyện xảy ra hôm nay nói cho Định Quốc Công, lại nghĩ đến Định Quốc Công và Định Quốc Công phu nhân đối với Tô Tâm Ly như bảo bối, Tô Bác Nhiên liền ngay cả một câu phản bác cũng không dám nói, chỉ là sắc mặt đỏ bừng tức giận.
Tô Tâm Ly nhìn Tô Bác Nhiên tức giận không dám phát ra, khóe miệng không tự chủ giương lên, đáng đời, lúc nãy thừa nhận có phải tốt hơn không, đúng là tự tìm lấy phiền phức!
Tô Tâm Ly tiến lên vài bước, chân thành đi đến trước mặt Lộ công công, dịu dàng phúc thân, "Ta là đích nữ phủ Thừa Tướng, Tô Tâm Ly!"
"Vậy vị này là?"
Lộ công công chỉ chỉ Tô Diệu Tuyết sắc mặt khó coi đứng bên cạnh.
Tô Tâm Ly đứng dậy, nghiêng người sang, theo hướng ngón tay công công nhìn lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!