Edit: Meimei
Bởi vì chuyện của Phương gia, đêm đó Tô Tâm Ly nói chuyện với Lan Dực Thư rất khuya. Trước khi đi hắn còn đảm bảo với nàng nữa. Tô Tâm Ly nghĩ đến sắp tới Phương gia sẽ xuất hiện nhiều chuyện không hay, còn có thể bị xuất ra một khoản tiền, tâm tình nàng liền nhảy nhót, thật khuya mới ngủ được. Lão phu nhân không ở tướng phủ, chủ mẫu đã qua đời, Tô Bác Nhiên thì sáng sớm phải vào triều cho nên Tô Tâm Ly không cần thỉnh an ai.
Mấy nha hoàn Lưu Chu, Lưu Vân đều rất tri kỷ, tất nhiên không quấy rối nàng nghỉ ngơi. Giờ Thìn ngày hôm sau Tô Tâm Ly mới tỉnh lại. Nàng vén màn giường lên. Ánh nắng sáng sớm ngày xuân xuyên thấu qua màn cửa chiếu sáng toàn bộ căn phòng, bên ngoài là tiếng chim hót thanh thúy, tất cả đều làm cho cảnh vật càng thêm tươi đẹp.
Lưu Chu và Lưu Vân đứng ngay gian ngoài. Lúc Tô Tâm Ly vừa mới ngồi dậy, có điểm động tĩnh thì bọn họ liền đi vào giúp nàng thay y phục, rửa mặt chải đầu.
"Tiểu thư, tối hôm qua tướng gia ở trong phòng bị người đánh."
Lưu Chu chải tóc cho Tô Tâm Ly, cúi người, thấp giọng nói nhỏ bên tai nàng.
Ở trong viện của mình bị người đánh, còn là ở tướng phủ. Việc này nếu truyền ra nhất định sẽ thành trò cười cho thiên hạ. Tô Bác Nhiên sĩ diện như vậy tất nhiên sẽ không nói ra. Chưởng gia nửa tháng, tất cả các viện tử đều có tai mắt của nàng, việc này muốn biết cũng không phải khó. Có điều lúc nghe giọng điệu Lưu Chu nói ra, nàng lại có chút hả hê.
"Đã bắt được người chưa?"
Lưu Chu đặt cái lược xuống, lắc đầu:
"Không có, nghe nói ngay cả tướng gia cũng không thấy rõ người đánh. Hắn nổi cơn thịnh nộ với đám hộ viện."
Tô Tâm Ly nghe nói như vậy nhịn không cười thành tiếng, khóe miệng không tự chủ giương lên, vui vẻ nói:
"Ta đã biết, chuyện này không nên để lộ ra ngoài."
Sáng sớm làm sao nàng lại có cảm giác tâm tình tốt như vậy chứ, thì ra là để liên tiếp nhận chuyện tốt.
Tô Tâm Ly biết nếu để người khác biết được hiện tại tâm tình của nàng đang rất tốt thì nhất định sẽ bị bọn họ phỉ nhổ, nhưng mà như thế thì sao? Cái loại tâm tình vui sướng này không khống chế được. Tuy nàng luôn là một bộ dạng nhu thuận ngoan hiền nhưng trên thực tế, nàng muốn dạy dỗ Tô Bác Nhiên lâu lắm rồi, nhất là tối hôm qua. Hắn muốn nàng đi phủ trưởng công chúa thỉnh tội, luôn miệng ám chỉ nàng phải đem trách nhiệm đổ lên đầu phủ Định Quốc Công, mở miệng là muốn chiếm lấy đồ mà Hiền phi nương nương ban cho nàng, còn có mặt dày nói với nàng nhất vinh cầu vinh nhất tổn câu tổn. Lúc hắn nói nàng phải dẫn dắt mấy muội muội, nàng thật sự muốn tát cho hắn một cái, sau đó xé rách bản mặt dối trá của hắn. Không nghĩ đến lại có người hảo tâm thay nàng làm chuyện này. Xem ra không chỉ có nàng nhìn không vừa mắt Tô Bác Nhiên. Tô Tâm Ly thấy có người có cùng ánh mắt của nàng thì thập phần vui vẻ. Đáng đời Tô Bác Nhiên. Tô Tâm Ly cảm thấy chuyện này vui như vậy có thể quyets sạch ủy khuất mà mấy hôm nay nàng phải chịu đựng.
Tô Tâm Ly soi gương, sửa sang lại trang sức và xiêm y, đột niên nghĩ đến chuyện gì, chậm rãi nói:
"Ngươi gọi Thủy nhi đến gặp ta, sau đó dọn đồ ăn sáng lên."
Lưu Chu lĩnh mệnh lui xuống. Không lâu sau Thủy nhi đi vào:
"Tiểu thư, người tìm ta."
Cho dù trong miệng chứa đầy đồ ăn nhưng vẫn có thể nói rõ ràng từng câu từng chữ, Tô Tâm Ly thấy đây chính là bản lĩnh của nàng ấy.
Bữa sáng mới qua không lâu mà hiện tại trên tay Thủy Nhi vẫn còn cầm đồ ăn. Tô Tâm Ly cười cười. May mà nàng ấy là nha hoàn nhất đẳng, lại được mấy người Thanh Đằng, Lưu Vân, Lưu Chu yêu thích, nếu không với sức ăn và tính tình của Thủy Nhi, làm sao có thể chứa chấp nàng ấy. Thu Ba không thích Thủy Nhi, bình thường cũng hay ở trước mặt nàng quở trách Thủy Nhi một phen.
"Ừ."
Tô Tâm Ly quay người đưa tay vẫy vẫy gọi Thủy Nhi qua. Thủy Nhi buông đồ ăn trên tay, phủi phủi mấy cái, lại lau miệng mới đi đến trước mặt Tô Tâm Ly.
"Chuyện tối qua xảy ra ở Minh Tùng đường có phải là do ngươi làm hay không?"
Nàng nhớ lúc đó quả thực nàng rất tức giận cho nên đã nói nhỏ bên tai Thủy Nhi nói nàng ấy giáo huấn Tô Bác Nhiên nhưng đừng có đánh chết. Tô Tâm Ly nghĩ với tính tình của Thủy Nhi, nàng ấy rất có thể đi làm chuyện như vậy. Có điều Lưu Chu nói Tô Bác Nhiên không thấy rõ người đánh hắn, hơn nữa cũng không kinh động đến hộ viện. Đúng vậy, nếu có động tĩnh lớn, tất nhiên sẽ có người đến thông tri cho nàng nhưng mà không có. Nếu như vậy, người kia thân thủ khẳng định cực kỳ nhanh nhẹn.
Nếu là Lan Dực Thư hoặc là huynh đệ song bào thai bên cạnh hắn thì sẽ không có vấn đề gì lớn. Thủy Nhi nhìn như có khí lực lớn nhưng mà nàng ấy không có công phu a.
Thủy Nhi nhìn xung quanh, sau đó thân thể như con mèo tiến lên trước mặt Tô Tâm Ly, nhỏ giọng nói:
"Không phải tiểu thư người nói hắn thiếu đòn sao?"
Tô Tâm Ly nhìn gương mặt nghiêm túc của Thủy Nhi, không ngờ tới chuyện này thực sự là do nàng ấy làm.
"Thực sự là một người cũng không phát hiện ra sao?"
Thủy Nhi gật đầu rồi lại lắc đầu. Suy nghĩ một chút, có chút đắc ý nói:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!