Chương 72: Không ngừng nhận ban thưởng

Edit: Meimei

Mọi người hưng phấn không thôi, tất cả đều nóng lòng muốn thử. Lúc mọi người đang hy vọng mong mỏi ước ao thì quản gia Thẩm Phục đi đến, cung kính hướng Tô Bác Nhiên bẩm báo:

" Tướng gia, người trong cung đến. Là nô tài của Hiền phi đến, nói là đến tìm tiểu thư."

Tô Bác Nhiên vừa nghe, theo bản năng ngẩn người, phải biết rằng Hiền phi mặc dù được hoàng thượng sủng ái nhưng chưa bào giờ tham dự vào chuyện hậu cung, cả ngày đều ở bên cạnh bồi thái hậu, cùng thái hậu lễ phật, giúp thái hậu chép kinh, thỉnh thoảng sẽ hàn huyên với thái hậu một chút. Tính tình của Hiền phi dịu dàng, lại cực kỳ săn sóc, hiền lành, rất chiếu cố mọi người. Thái hậu rất thích nàng. Đi đến đâu có thể mang theo phi tử, Thái hậu đều mang theo Hiền phi.

Theo tin mật thám của hắn, ban đầu Hoàng thượng muốn trao quyền cùng quản lý hậu cung với Hoàng hậu cho Hiền phi, thái hậu cũng đồng ý nhưng bị nàng uyển chuyển từ chối. Lục hoàng tử cũng không lớn lên trong hoàng cung, thái hậu và Hoàng thượng lại yêu thích hắn thậm chí còn dung túng hắn, đối xử với hắn khác hẳn với những hoàng tử khác, tất cả cũng là nhờ Hiền phi một phần. Trước đây có chết cũng không muốn đến quý phủ tìm nữ nhi của hắn, nửa điểm quan hệ cũng không muốn, bây giờ lại thần kỳ như vậy. Tô Bác Nhiên cảm thấy giống như mơ.

Những người còn lại không biết có cảm giác gì. Bọn họ chưa từng nhìn thấy Hiền phi nhưng bọn họ biết nàng là mẫu phi của Lục hoàng tử. Tiểu thư của bọn họ không biết đạp trúng vận cức chó gì, bị bắt cóc cũng có thể gặp được Lục hoàng tử nổi bật bất phàm, phong độ lại còn là một nam nhân có thân phận tôn quý nữa. Một đám người nghĩ như vậy trong lòng đều ghen tị muốn chết. Mà Phương di nương thì hối hận xanh cả ruột.

Nàng biết hôm đó Lục hoàng tử trở về kinh thành hơn nữa còn biểu diễn tiết mục anh hùng cứu mỹ nhân, thì nàng tình nguyện để nữ nhi của mình chịu chút khổ cũng được. Tuy cơ hội Lục hoàng tử leo lên được vị trí kia rất nhỏ, cũng không phải là ứng cử viên tốt nhất của các nàng nhưng mà để hắn làm vỏ xe phòng hờ cũng tốt lắm. Trong lòng Phương di nương và Tô Diệu Tuyết ảo tưởng. Nếu Nhan Thần Tỳ mà có thuật đọc tâm, nhất định sẽ bị suy nghĩ của các nàng làm cho buồn nôn mất.

Một vài người thì không biết Hiền phi nương nương phái người đến tìm Tô Tâm Ly làm gì, nhưng đều cực kỳ ăn ý có loại cảm giác tuyệt đối là chuyện tốt. Đương nhiên đây là cây châm đối với các nàng nhưng đối với Tô Tâm Ly lại là chuyện tốt. Đặc biệt là mấy người hôm nay đi dự Bách Hoa yến, trong lòng biết rõ, không chỉ là Lục hoàng tử, thái tử điện hạ, tam hoàng tử, còn có những vị hoàng tử khác đều tán thưởng Tô Tâm Ly.

Tô Bác Nhiên vừa mới mở miệng đòi lại quyền chưởng gia từ trong tay Tô Tâm Ly, trong lòng các nàng đều mong muốn mình trở thành người kế nhiệm chức chưởng gia. Người của Hiền phi từ trong cung sớm không đến, trễ không đến, đến ngay lúc này, bọn họ thật sự muốn đuổi cái người kia đi, nhưng mà không ai dám mở miệng nói như vậy với Tô Bác Nhiên. Có cho bọn họ cả tá lá gan, bọn họ cũng không dám. Đây chính là Hiền phi nương nương, là nữ nhân tôn quý nhất trong cung trừ hoàng hậu và hoàng quý phi. Người của nàng đến tướng phủ, chỉ có bọn họ phải tự mình ra tiếp đón, nào có chuyện chặn lại trước cửa?

Tô Tâm Ly quỳ trên mặt đất, rũ mắt, trong lòng lại không nhịn được vui vẻ. Thật sự là người của Hiền phi đến quá đúng lúc. Mấy bị di nương đều mong chờ nàng đem quyền chưởng gia giao ra, sau đó ngóng trông Tô Bác Nhiên chuyển giao cho các nàng. Miếng thịt mỹ vị đã đặt bên miệng rồi, các nàng có thể ngửi thấy mùi thơm của nó, đột nhiên lại bị người khác cầm đi, không biết bộ dạng của bọn họ bây giờ là thương tâm hay thất vọng đây? Tô Tâm Ly cảm thấy bọn họ có bộ dạng gì nàng cũng đều hài lòng.

Bởi vì người của Hiền phi nương nương đánh bậy đánh bạ đánh đúng canh giờ, trong lòng Tô Tâm Ly không khỏi có nhiều phần hảo cảm hơn với Hiền phi.

"Lo lắng cái gì, còn không mau mời người đến!"

Bởi vì kích động, giọng nói của Tô Bác Nhiên có chút run rẩy. Thẩm Phục nhận lệnh, rời khỏi. Tô Bác Nhiên liếc nhìn Tô Tâm Ly quỳ trên mặt đất hỏi:

"Hiền phi nương nương tìm ngươi có việc gì?"

"Nữ nhi không biết."

Cho dù có biết cũng không nói cho ngươi. Tô Tâm Ly ngẩng mặt nhìn Tô Bác Nhiên, vẻ mặt bình tĩnh, ánh mắt cực kỳ thản nhiên nhưng trong lòng lại đang cười lạnh, đợi lát nữa xem ngươi tự vả vào mặt mình ra sao.

Vẻ mặt Tô Tâm Ly chân thành, Tô Bác Nhiên cũng không nghĩ nhiều:

"Ngươi đứng lên đi."

Đợi lát nữa người của Hiền phi nương nương đến, thấy bộ dạng của Tô Tâm Ly như vậy không biết sẽ nghĩ về hắn như thế nào. Từ sự việc lần trước, có thể thấy Lục hoàng tử chắc chắn có ý với Ly nhi của hắn. Tô Bác Nhiên tuy rằng không thích Tô Tâm Ly nhưng mà với dung mạo của Tô Tâm Ly, người phụ thân là hắn lúc nào nhìn vào cũng đều cảm thấy kinh diễm chứ đừng nói gì đến các vị hoàng tử kia, nhất là Lục hoàng tử.

Người mà Lục hoàng tử quen biết đều là loại giang hồ không có giáo dưỡng, nếu không phải nữ nhi được cưng chiều nên e dè sợ hãi thì mấy người kia làm sao có thể so sánh được với nữ nhi của hắn.

"Nữ nhi làm sai, khiến cho phụ thân khó xử, phụ thân để nữ nhi quỳ như vậy đi."

Nàng quỳ hơn nửa ngày, quỳ thêm chút nữa cũng không sao. Tô Tâm Ly thích quỳ thì để cho nàng quỳ, hắn không có ý kiến gì nhưng nếu nàng cứ tiếp tục quỳ ở đây, chút nữa người của Hiền phi nương nương đến hỏi, hắn biết phải trả lời thế nào đây? Đắc tội với một trưởng công chúa đã làm hắn đau đầu lắm rồi, hắn không muốn lại đắc tội thêm với Hiền phi nương nương, như vậy khác gì muốn mạng già của hắn đâu.

"Ngươi, hài tử này."

Tô Bác Nhiên bất đắc dĩ thở dài, ánh mắt kia trong nháy mắt hiện lên yêu thương, thay đổi cực nhanh, giống như ảo thuật vậy, làm cho mọi người không khỏi líu lưỡi. Hắn cúi người tự mình đỡ Tô Tâm Ly đứng dậy. Một người có địa vị cao như hắn lại nhân nhượng với người có địa vị thấp như nàng, Tô Tâm Ly tất nhiên không thể tiếp tục quỳ nữa. Lúc nãy Tô Bác Nhiên nói phải trả lại quyền chưởng gia, nàng đáp ứng rất sảng khoái nhưng trong lòng cũng có chút luyến tiếc bởi vì nàng không muốn giao cho mấy nữ nhân có mặt ở đây.

Tô Tâm Ly đứng lên, rũ mắt, khóe miệng khẽ nhếch nụ cười mỉa mai. Nàng đứng lùi sang một bên. Tô Bác Nhiên không khác gì con hát hát giả nhân giả nghĩa. Đều nói con hát vô tình, nhưng có bao nhiêu có thể làm được như Tô Bác Nhiên, vì lợi ích quan chức của mình mà coi rẻ danh tiếng của nữ nhi, thậm chí có thể để người khác đánh vào bộ mặt già không biết xâu hổ của hắn.

"Ngươi cũng đứng lên đi."

Tô Bác Nhiên nhìn Lưu Vân, khẩu khí lạnh nhạt, trong lòng hắn thật ra đang nén giận, biết Lưu Vân là người mà phủ Định Quốc Công nhìn trúng, muốn giết chết nàng ta nhưng không dám.

Mấy quỷ đòi nợ trong nhà đã đắc đội với trưởng công chúa, nay hắn lại đắc tội thêm với phủ Định Quốc Công thì nếu có chuyện gì xảy ra, ai có thể chống đỡ cho hắn đây? Vì vậy Tô Bác Nhiên chỉ có thể nuốt xuống cơn tức. Với thân phận của Lưu Vân, tất nhiên không thể từ chối đứng lên như Tô Tâm Ly, nàng liền bật người đứng dậy, lui về đứng phía sau Tô Tâm Ly, sau đó liếc mắt nhìn toàn bộ trạng thái của mọi người trong phòng.

Người đến là một cung nữ, có điều từ tuổi tác cho đến trang phục đều có thể đoán ra được đây chính là cô cô chưởng quản cung. Đi theo phía sau nàng còn có gần mười người thái giám và cung nữ, trên tay mỗi người đều bưng đồ vật, mặt trên có vải đó che phủ. Cô cô đi đầu đi đến trước mặt Tô Bác Nhiên, phúc thân. Tô Bác Nhiên một bộ dạng thụ sủng nhược kinh. Bộ dạng chân chó kia của Tô Bác Nhiên làm cho Tô Tâm Ly cảm thấy thật chướng mắt. Tô Bác Nhiên tất nhiên biết vị cô cô kia là ai. Cho dù trước kia chưa gặp qua lần nào nhưng Tô Bác Nhiên đã tốn không ít công phu, phàm là phi tử được sủng ái trong cung, đại cô cô, thái giám, tỳ nữ được các nàng yêu thích, còn có chút bối cảnh, hay là các hoàng tử bình thường có thể xuất hiện trước mặt hoàng thượng, mấy nô tài của mấy vị hoàng tử đó, Tô Bác Nhiên đều phải biết rõ. Chuyện như vậy rất kiêng kỵ cho nên Tô Bác Nhiên phải lén lút làm, khiến cho hắn tốn không ít bạc.

Tô Bác Nhiên biết vị cô cô đó, Tô Tâm Ly cũng biết. Vị cô cô đó tên là Chỉ Hoa, tuy không phải là cô cô chưởng sự trong cung Hiền phi nương nương nhưng địa vị lại không thấp hơn chưởng sự cô cô. Trước đây khi Hiền phi nương nương vẫn còn là nữ quan, cô cô đã đi theo Hiền phi nương nương, tuyệt đối là cấp bậc thân tín của Hiền phi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!