Editor: Meimei
Lẽ nào hắn nhận thức khối ngọc bội này? Không có khả năng a, đây là lễ vật lúc nàng tròn một tuổi mẫu thân đã đưa cho nàng, cho đến bây giờ nàng vẫn đeo, chẳng bao giờ rời khỏi nó.
"Ngọc bội kia là của ngươi?"
Tô Tâm Ly không hiểu vì sao hắn lại hỏi thế, nhưng vẫn gật đầu một cái.
"Huyết ngọc hiếm thấy, khối huyết ngọc này xúc cảm hay màu sắc đều là thượng thừa, phượng hoàng chạm trổ tinh tế, trông rất sống động, thế gian hiếm thấy, cô nương tại sao lại đưa cho ta?"
"Công tử không phải lo lắng ta qua cầu rút ván sao?"
Tri nhân tri diện bất tri tâm, bọn họ đêm nay là lần gặp đầu tiên, nàng không cho rằng đây là lỗi của họ, nàng đời trước cũng vì dễ dàng tin người mới rơi vào kết quả bi thảm.
Người nói chính là người hầu của tử y nam nhân, lời hắn nói chính là suy nghĩ trong lòng hắn, bọn họ căn bản cũng không dễ dàng thả nàng đi.
Cách tiệc sinh thần của Tô Bác Nhiên cũng chỉ còn vài canh giờ, nàng còn có rất nhiều chuyện cần phải làm, bây giờ nàng không có thời gian ở chỗ này cùng bọn họ dây dưa.
Nàng nhất định phải về trước khi tiệc sinh thần của Tô Bác Nhiên kết thúc, cấp Phương di nương và Tô Diệu Tuyết một đại lễ.
Dùng khối ngọc bội này, đổi chính là cái mạng của nàng, đáng giá.
Nàng tình nguyện dữ hổ mưu bì (không thể hy vọng đối phương đồng ý vì việc đó có liên quan đến sự sống còn của đối phương), cũng tuyệt đối không bỏ qua Phương di nương và Tô Diệu Tuyết.
Tử y nam nhân liếc nhìn cây trâm vàng trên tóc Tô Tâm Ly, con ngươi trong trẻo mà lạnh lùng, dường như có thể thấy rõ tất cả mọi việc, nhìn mặt Tô Tâm Ly nói: "Cô nương vì sao không đưa cho ta kim trâm (cây trâm bằng vàng) hay vòng ngọc của cô nương?"
Tô Tâm Ly tươi cười, đôi mắt trong trẻo, dường như có thể thấy rõ lòng người: "Hai thứ đồ này vừa rồi có dính máu, công tử chướng mắt."
So với ngọc bội, nàng càng muốn dùng vòng ngọc, có điều lúc giết hai nam nhân ở bãi tha ma kia, vòng ngọc của nàng đã dính vào rất nhiều máu, về phần cây trâm này, càng không cần phải nói, đó chính là vũ khí giết người của nàng. Đưa thứ dính đầy máu như vậy cho một nam nhân ưa sạch sẽ, ghét mùi máu tươi như vậy, nàng lo lắng sẽ lộng xao thành chuyết (biến khéo thành vụng).
"Ngươi trái lại rất cẩn thận, ngọc bội kia, ta tạm thời thay ngươi bảo quản."
Tử y nam nhân cười ôn nhu mà dịu dàng.
"Ta còn có một thỉnh cầu, mong công tử có thể cho ta mượn xe ngựa của ngài dùng một chút."
Tử y nam nhân chính là muốn nhận báo đáp sau này của nàng, nên giải quyết khốn cảnh trước mắt của nàng, hỗ trợ nàng cũng là chuyện đương nhiên, hắn cũng không có lý do cự tuyệt.
Tử y nam nhân cười cười, "Tề Lỗi, ngươi đưa cô nương về nhà."
Tô Tâm Ly nghe tử y nam nhân muốn đưa nàng về nhà, đang muốn cự tuyệt, tử y nam nhân không nhanh không chậm ở miệng nói, "Nhân đa chủy tạp (bí mật khó giữ nếu nhiều người biết), cô nương cũng không hy vọng chuyện đêm nay sẽ bị quá nhiều người biết. Có Tề Lỗi đưa ngươi về, sẽ bảo hộ cô nương bình an."
Tô tâm Ly sửng sốt, nhìn tử y nam nhân. Hắn đang nhìn miếng ngọc bội của nàng, không ngẩng đầu. Tô Tâm Ly mày giãn ra, nở nụ cười, lần thứ hai hướng hắn phúc phúc thân, "Vậy, đa tạ công tử."
Sự tình đêm nay, quả thực càng ít người biết càng tốt, hơn nửa, đây lại là vùng hoang sơn, nàng muốn tìm xe ngựa nhất định rất khó, trên người nàng lại không có bạc, chỉ có thể dùng vòng ngọc hay kim trâm cầm cố, lúc đó lại bại lộ thân phận, Phương di nương khẳng định lại mượn cơ hội này hại nàng. Hơn nữa, sau hai nhóm người kia, cũng có thể có thể nhóm người thứ ba, có Tề Lỗi cao thủ như vậy, Phương di nương muốn giết nàng, cũng sẽ rất khó.
"Tại hạ Lan Dực Thư, cô nương phương danh?"
Tô Tâm Ly đi theo sau Tề Lỗi, xoay người rời đi, nghe được thanh âm của lan Dực Thư, quay người lại, "Tô Tâm Ly"
Nàng để Tề Lỗi hộ tống nàng về nhà, muốn biết thân phận của nàng cũng không khó, mà Lan Dực Thư lại có ngọc bội thiếp thân của nàng, che che giấu giấu, sẽ chỉ làm nhân tâm sinh ác cảm, chi bằng thản nhiên nói ra.
Tô Tâm Ly ngồi lên xe ngựa rời đi, Lan Dực Thư dựa người vào cây đại thụ, gương mặt mỹ ngọc giương lên một nụ cười ý vị thâm trường, "Tề Vân, ngươi qua đi một chuyến đến bãi tha ma kia."
Lúc nàng ngồi gần hắn, trên người nàng ngoại trừ nồng nặc hương hoa mai và mùi máu tươi nhàn nhạt, còn có mùi thịt thối rửa của xác chết.
Sau khi Tô Tâm Ly rời khỏi, cũng không có trực tiếp quay về tướng phủ, mà đến phủ Định Quốc Công.
Lan Dực Thư dùng là xe ngựa thượng đẳng, nên đi rất nhanh, trời tờ mờ nàng đã đến được Định Quốc Công phủ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!