Edit: Meimei
"Lưu Chu, cố gắng chống đỡ một chút!"
Xe ngựa cua rất gấp, thân thể Lưu Chu hoàn toàn bị hất ra khỏi xe. Do xuất phát từ bản năng muốn sống, một tay nàng nắm chặt khung xe ngựa, bởi vì dùng sức mà móng tay đều muốn bong ra. Do khung xe ngựa trơn nhẵn, dần dần các ngón tay của Lưu Chu cũng buông ra, Tô Tâm Ly nhanh chóng níu lại một cánh tay của nàng, xe ngựa chạy rất nhanh, lay động dữ dội, đầu Tô Tâm Ly có cảm giác choáng váng, cảm thấy cánh tay đang cầm chặt tay Lưu Chu như muốn trật khớp.
"Ta nói ngươi dừng xe lại, có nghe hay không!"
Tô Tâm Ly nhìn Tống Lộ đưa lưng về phía nàng, ánh mắt lạnh băng giống như có thể đem người đóng băng.
Thành công trong tầm mắt, Tống Lộ đâu còn tâm tình để nghe, vung roi ngựa lên, hung hăng quất vào lưng con ngựa. Con ngựa bị đau, càng chạy nhanh hơn: "Tiểu thư, ngựa bị kinh sợ, không thể dừng lại được!"
"Tiểu thư, người nhanh buông tay nô tỳ ra!"
Vành mắt Lưu Chu đỏ lên, tiểu thư tốt với nàng như vậy, hiện tại nàng bị ngã chết nàng cũng cam tâm tình nguyện.
Lưu Chu không phải là đứa ngốc, đặc biệt là những ngày này, Tô Tâm Ly không tiếc mà chỉ bảo nàng. Lưu Chu biết, rất nhiều người muốn hại tiểu thư. Nàng bỗng nhiên nhớ lại sáng nay trước khi xuất môn, lúc đi nói hạ nhân trong phủ chuẩn bị xe ngựa thì gặp Tô Diệu Tuyết, nhìn Tống Lộ vung roi ngựa nói những lời này, nhất thời hiểu rõ, chuyện này nhất định là do Tuyết tiểu thư dở trò quỷ.
Nàng có xảy ra chuyện gì thì không đáng tiếc thế nhưng tiểu thư thì nhất định không thể xảy ra chuyện gì được.
"Tiểu thư, sáng nay trước khi xuất môn, nô tỳ đã đụng phải Tuyết tiểu thư, nhất định là nàng ta muốn hại người, người mau buông tay ra đi!"
Lưu Chu thấy tay còn lại của Tô Tâm Ly đang vịn vào thành xe đang chảy máu, nóng nảy khóc ra tiếng, tuyệt đối không thể để cho nữ nhân Tô Diệu Tuyết vong ân phụ nghĩa kia thực hiện được mưu kế.
Quả nhiên là Tô Diệu Tuyết dở trò quỷ!
Người đi bộ trên đường dành cho xe ngựa đi cũng không ít, nếu như tùy ý để Tống Lộ tiếp tục như vậy nhất định sẽ có tai nạn chết người, không chỉ có nàng và Lưu Chu mà còn có cả bách tính thành Kinh Lăng. Chuyện ngày hôm nay, không ít bách tính bị kinh hách, chắc chắn sẽ có oán khí, nếu có người châm ngòi thổi gió, nhất định sẽ nháo thành chuyện lớn.
Tô Bác Nhiên chắc chắn sẽ không quản nàng là ai, nói không chừng sẽ đẩy nàng ra ngoài để làm yên lòng mọi người, nhưng ông ngoại và bà ngoại bọn họ ---
Nàng không thể
--- lại mang thêm phiền phức cho phủ Định Quốc Công.
"Tống Lộ, đưa roi ngựa và dây cương cho ta!"
Nàng lớn tiếng ra lệnh cho Tống Lộ dừng xe nhưng hắn không nghe lời. Con ngựa có thể đã bị động tay động chân, Tống Lộ lại càng không ngừng dùng roi đánh nó, nhất định nó sẽ càng luống cuống mà chạy loạn khắp nơi.
"Tống Lộ, ta lấy thân phận tiểu thư, ra lệnh cho ngươi đưa roi ngựa và dây cương cho ta!"
Lưu Chu cũng nổi giận, nhìn người hai người: "Tống Lộ, rốt cuộc là ai cho ngươi ăn gan hùm, dám cãi lời mệnh lệnh của tiểu thư, ngươi không muốn sống nữa sao?"
Tống Lộ do dự trong chốc lát nhưng vẫn bất vi sở động: "Tiểu thư cơ thể ngàn vàng, làm sao có thể làm chuyện nguy hiểm như vậy, nếu người bởi vì vậy mà xảy ra chuyện gì không hay, nô tài có chết cũng không đủ a!"
Lời nói đường hoàng còn hay hơn cả hát.
"Lưu Chu, ngươi lấy hai tay ôm lấy xe ngựa, nhất định không được buông tay, ta còn muốn ngươi chiếu cố ta."
Tô Tâm Ly kiên định nhìn về phía Lưu Chu nói, Lưu Chu hai mắt rưng rưng gật đầu: "Tiểu thư, nô tỳ nhất định sẽ chịu đựng, sau đó sẽ hầu hạ người cả đời."
Lúc này Tô Tâm Ly mới buông tay, vai phải giống như bị người đâm một đao, đau muốn chết.
"Ta thấy ngươi quên chuyện Thu Hòa, còn có một vài hạ nhân bị đem bán. Một tên nô tài đánh xe như ngươi, cư nhiên cũng dám công nhiên cãi lời mệnh lệnh của ta. Ngươi đã nghĩ chết cũng không đủ vậy thì dùng mạng cả nhà ngươi bồi theo, nghe rõ lười của ta không? Đưa dây cương và roi ngựa cho ta."
Tô Tâm Ly thử xe dịch ra ngoài xe, đưa tay về phía dây cương, Lưu Chu không kiên trì được bao lâu, nàng phải tốc chiến tốc thắng.
"Tiểu thư."
Ánh mắt Tống Lộ né tránh, dịch chuyển theo hướng ngược lại với Tô Tâm Ly, cũng không đưa dây cương và roi ngựa cho Tô Tâm Ly.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!