Chương 4: Ngọc bội thiếp thân

Editor: Meimei

Có lẽ là do tử y nam nhân dùng ly rượu giết người còn không thấy máu, quá mức bí hiểm, nên mấy gã hắc y nhân bắt đầu rối loạn, xoay người chạy trốn.

"Không thể để bọn họ chạy thoát!"

Thanh âm của Tô Tâm Ly băng lãnh, nàng còn chưa nói xong, tử y nam nhân và Tề Vân, Tề Lỗi đã phi thân lên, ngân quang giữa không trung xẹt qua, nhanh như chớp, một trên hắc y nhân đã ngã xuống.

Một người thân hình nhỏ nhắn khinh công tựa hồ không tệ, tránh được công kích của Tề Vân, dần dần biến mất khỏi tầm mắt của Tô Tâm Ly.

Tề Vân, Tề Lỗi không chút do dự, nhanh chóng đuổi theo có thể thấy rõ hắc y nhân kia không chết, họ sẽ không buông tha. Hai người này là tùy tùng của tử y nam nhân, không có khả năng chỉ vì một câu nói của nàng mà đưa toàn bộ đám hắc y nhân này vào chỗ chết. Nàng muốn nhổ cỏ tận gốc chính là vì không muốn sự việc đêm nay bị lộ ra, đời trước chính việc này đã phá hủy danh tiếng của nàng, cũng không muốn để Phương di nương biết nàng sẽ xuất hiện ở thọ yến của phụ thân, phá hỏng kế hoạch của Tô Diệu Tuyết. Tử y nam nhân này?

Những hắc y nhân này là hướng nàng mà tới, là những sát thủ mà Phương di nương đã mua, tử y nam nhân cùng bọn họ không có khả năng là có thâm cừu đại hận, lẽ nào hắn cũng giống như mình, không muốn bị lộ hành tung?

Mâu quang lóe lên, Tô Tâm Ly vịn cửa xe, từ trên xe ngựa nhảy xuống, nàng sờ sờ vai trái, cũng không có đau đớn như lúc nãy, hơn nữa cơ thể cũng không có suy yếu như lúc nãy nữa. Xem ra, viên dược hoàn lúc nãy nhét vào miệng nàng, chắc là thứ trị thương tốt.

"Đa tạ ân cứu mạng của công tử."

Một thân cẩm bào màu đỏ tía, ngang hông treo một khối ngọc bội màu ngọc bích không giống các công tử quý tộc trong kinh thành dùng trang sức để nói lên sự phú quý của mình, gương mặt tuấn mỹ như được thợ thủ công tỉ mỉ điêu khắc mang vẻ mặt ung dung thư thái, cười yếu ớt, tay trái hắn cầm bầu rượu, ngón tay thon dài trắng nõn, mỹ không sao tả được.

Thấy Tô Tâm Ly đến gần, cũng chỉ là thản nhiên ngẩng đầu nhìn một cái, thần sắc không chút thay đổi.

Lúc nãy bị trúng một chưởng có chút hoa mắt, giờ Tô Tâm Ly mới phát giác ra bốn phía thập phần chỉnh tề, nơi tử y nam nhân đang ngồi, phía dưới lót một tấm đệm sạch sẽ, ngay cả phần lưng đang dựa vào cây đại thụ cũng dùng một đoạn gấm màu lam phủ lên.

Tô Tâm Ly trong lòng thở dài, thật mà một mỹ nam nhân, cho dù tại nơi hoang dã thế này, cũng không ảnh hưởng chút nào đến khí chất tôn quý, cao nhã của hắn, mà còn làm cho nơi sơn dã này thêm phần lịch sự tao nhã.

Rõ ràng là một nam nhân vô cùng giàu có lại thích sạch sẽ, không nghỉ ngơi ở khách điếm mà lại đến vùng hoang dã cỏ mọc thành bụi này, cái này, nhất định là có chuyện bí ẩn.

Nhìn tướng mạo hắn, chắc là người Lưu Ly quốc, hắn khí chất thanh quý so với Nhan Tư Minh và những hoàng tử khác chỉ có hơn chứ không có kém thua, tất nhiên không phải là con nhà bình thường, những nhà giàu phú quý trong kinh thành, nàng đều gặp qua, nhưng lại không có bất kì một trí nhớ nào về hắn.

Tô Tâm Ly khóe mắt liếc nhìn bộ váy đã bị xé ngắn rách tả tơi, bên trên còn có vết máu, nàng dừng lại cước bộ, cách đống lửa, phúc phúc thân (cúi chào) tử y nam nhân đối diện.

"Cô nương dự định lấy gì báo đáp?"

Tô Tâm Ly cho rằng tử y nam nhân sẽ không nói đến việc nhỏ này, không nghĩ đến hắn lại thẳng thắn hướng nàng đòi hồi báo, tâm thần thả lỏng, ngẩng đầu nhìn tử y nam tử, đôi mắt trong suốt như suối, không có chút nào sợ hãi, khóe miệng trái lại nở nụ cười thản nhiên, nói: "Vậy thì công tử cấp (cho) cơ hội mới được."

Vừa nãy hắn cứu nàng, cũng không biểu thị hắn sẽ bỏ qua cho nàng.

Tử y nam nhân đem bầu rượu trong tay đưa cho Tô Tâm Ly, mỉm cười: "Cô nương trên người mùi máu tươi quá nặng."

Giọng điệu hoàn toàn là một câu trần thuật, thần sắc vân đạm phong khinh, cũng không nhìn ra chút nào ghét bỏ, Tô Tâm Ly nhận lấy bình rượu.

Trong không khí, phiêu tán nồng nặc mùi hương của hoa mai, là rượu hoa mai thượng đẳng, mơ hồ xen lẫn mùi hoa lan.

Tô Tâm Ly xoay người, cúi thấp người, đem máu trên tay mà mặt rửa sạch sẽ, thuận tiện uống một hớp làm nhuận cổ họng.

Nhìn rượu hoa mai đã bị nhuộm đỏ trên mặt đất, Tô Tâm Ly có chút minh bạch vì sao lúc nãy xuất hiện, đã bị người nọ dùng kiếm đả thương nàng. Người nàng đầy vết máu, cả khuôn mặt đều không thấy rõ, cho dù là ai nhìn vào, đều tưởng là một kẻ nguy hiểm.

"Lau khô mặt đi."

Tô Tâm Ly nhận lấy khăn mà tử y nam nhân đưa cho nàng, một mùi hương hoa lan nhàn nhạt xông vào mũi, nguyên lai là mùi hương trên người tử y nam nhân này.

Tô Tâm Ly lau khô mặt và tay, không thể không nói, dùng rượu hoa mai thượng đẳng rửa mặt quả thực so với nước tốt hơn rất nhiều, chính là trên y phục còn dính chút máu, nhưng trên người đã không còn mùi máu tươi, như có như không mùi hoa mai quanh quẩn. Tô Tâm Ly cảm giác mình sắp say rượu rồi, thần kinh căng thẳng không tự chủ buông lỏng đi rất nhiều.

Tô Tâm Ly cầm khăn tay, suy nghĩ một chút, một người thích sạch sẽ lại không quen mùi máu tươi như hắn làm sao lại đưa khăn tay của hắn cho nàng dùng?

Tô Tâm Ly quay đầu, ngồi xuống bên cạnh tử y nam nhân, lúc nàng cúi đầu, đã bỏ lỡ ánh mắt kinh diễm và thưởng thức còn có chút hoảng hốt của tử y nam nhân.

"Người hầu của ta có chút lỗ mãng, mong cô nương thứ lỗi, Tề Lỗi, cấp cô nương nước trà cùng điểm tâm."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!