Chương 39: Phiền phức lớn

Edit: Meimei

Trên đường từ Minh Tùng đường trở về, Phương di nương cảm giác cả người mình đều không tốt. Lúc trở về Phương Tình viện, sắc mặt của bà đều tái nhợt, một bộ dạng đại nạn sắp đến nơi rồi.

"Tuyết nhi, lần này chúng ta gặp phiền phức lớn rồi."

Phương di nương lẩm bẩm nói câu đó, bộ dạng thất thần hoảng loạn. Bà tự rót cho mình một chén trà, uống một hơi sạch sẽ. Từ lúc Tô Tâm Ly xuất hiện mang theo Lưu thái y, lòng của bà liền treo lơ lửng, bởi vì khẩn trương và bất an mà cổ họng của bà nóng hừng hực khô khốc.

"Người của tướng phủ không phải là của di nương hết sao? Vì sao Lưu thái y lại đến cùng Tô Tâm Ly để xem bệnh, có hạ nhân nói cho nàng ta biết?"

Tô Diệu Tuyết căm tức, lúc nói chuyện lộ ra nồng nặc trách cứ.

"Di nương, bây giờ người có nhảy vào sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch tội, còn ta thì bị mất sủng ái của phụ thân."

Nhớ đến hình ảnh Tô Bác Nhiên và Tô Tâm Ly phụ từ tử hiếu, trong lòng Tô Diệu Tuyết giống như bị mèo cào nát bấy, hận nghiến răng. Nàng mới là nữ nhi sủng ái nhất của phụ thân. Tiểu tiện nhân Tô Tâm Ly dựa vào cái gì mà cùng nàng tranh đoạt?

"Ngươi còn trách ta. Lúc ở trong phòng tướng gia, ngươi tại sao lại trốn sau lưng ta? Nếu như lúc đó ngươi giống như Tô Tâm Ly ở bên cạnh ông ấy, phụ thân ngươi cũng không đến mức đối xử với chúng ta như vậy."

Nhắc tới chuyện này, Phương di nương liền cảm thấy tức giận: "Nếu là bệnh truyền nhiễm, di nương làm sao để cho ngươi tiến vào trong phòng, lẽ nào di nương còn có thể hại ngươi?"

Tô Diệu Tuyết thấy Phương di nương cũng tức giận, nhất thời thu liễm tính tình của mình, tiến lên ôm Phương di nương làm nũng: "Di nương, ta sai rồi, không được sao? Ta chỉ là tức giận Tô Tâm Ly kia, chuyện lần này chắc chắn là do tiểu tiện nhân kia thiết kế."

"Ngươi biết là tốt rồi, di nương làm tất cả cũng chỉ vì ngươi. Ta tuyệt đối không cho phép Tô Tâm Ly cưỡi lên đầu ngươi."

Phương di nương nhìn nữ nhi điềm đạm đáng yêu của mình, không khỏi mềm lòng, từ ái nhẹ nhàng vỗ tay nàng, sau đó dắt nàng đến ngồi bên cạnh mình.

"Di nương, chuyện lần này sợ rằng không đơn giản. Phía sau Tô Tâm Ly khẳng định có người của Định Quốc Công chỉ điểm hỗ trợ. Ta thấy hiện tại nó đã cùng chúng ta xa cách. Tôn má trước đó có nói nhất định là có đạo lý. Ta cũng biết di nương hiện tại rất lo lắng. Nếu Tô Tâm Ly còn có tâm muốn đưa di nương lên làm phù chính thì cũng sẽ không cùng người tranh đoạt quyền chưởng quản tướng phủ."

Tô Diệu Tuyết phân tích đạo lý rõ ràng, Phương di nương nghe vậy vẻ mặt nghiêm trọng, liên tiếp gật đầu.

Chỉ cần vừa nghĩ đến việc Tô Tâm Ly có thể chưởng gia, Tô Diệu Tuyết liền ghen ghét muốn chết.

Chưởng gia, là một cơ hội rèn luyện rất tốt, đồng thời còn có thể thu được một số lượng lớn tiền bạc, quan trọng nhất là sau khi chưởng gia, sự thông tuệ của nàng cũng sẽ chầm chậm được truyền ra bên ngoài, danh tiếng sẽ tăng vọt, các công tử danh gia đều muốn có thể thú một người vợ như vậy. Vì vậy trong những gia đình kia, đích nữ trong nhà đến một độ tuổi nhất định, chủ mẫu sẽ để cho nàng có cơ hội học quản lý mọi việc trong nhà, cũng là vì tương lai gả họ ra ngoài mà chuẩn bị.

Chuyện tốt như vậy, cư nhiên bị Tô Tâm Ly cướp lấy. Nếu không có chuyện tình ngày hôm nay, đời này Tô Tâm Ly cũng đừng hòng mơ tưởng đến việc chưởng gia. Loại tư vị tự mang đá đập chân mình này cũng không dễ chịu gì.

Hai người Phương di nương và Tô Diệu Tuyết đều nhất trí cho rằng Tô Tâm Ly có cao nhân chỉ điểm ở phía sau vì vậy mới có thể thay đổi thông minh lên như vậy.

"Ngày mai ta sẽ đem nha hoàn kia và Hà Minh qua cho tiểu thư, để cho nàng xử lý."

Mấy năm nay, Hà Minh cũng giúp đỡ bà làm nhiều việc trong tối. Phương di nương gần như đưa hắn trở thành phụ tá đắc lực. Bây giờ hắn bị như vậy, so với việc bị mất Phương má và mười mấy hạ nhân còn muốn đau lòng hơn, trong lòng đều muốn rỉ máu. Thế nhưng chuyện lần này, bà muốn thoát thân cũng chỉ có thể đem hết mọi trách nhiệm đổ lên đầu Hà Minh. Bà luyến tiếc nhưng đưa một kẻ chết thay còn hơn là chính mình bị đuổi ra khỏi tướng phủ.

"Chuyện lần trước di nương còn chưa rút ra kinh nghiệm sao? Di nương tự mình xử lý là được rồi, hà tất đưa tới cửa rồi bị Tô Tâm Ly nhục nhã, lại còn không duyên không cớ tạo thêm uy tín cho nó."

Phương di nương gật đầu, trong lòng cũng không khỏi hối hận. Nếu biết trước như vậy, bà cũng sẽ không cho người bắt cóc Tô Tâm Ly, cũng sẽ không bị Tô Tâm Ly oán hận. Nghĩ đến việc ngày càng xa cách vị trí phu nhân tướng phủ, Phương di nương liền cảm thấy xót xa.

"Nếu Tô Tâm Ly đã không thể tin dùng thì giữ lại nó cũng không có tác dụng gì. Còn 1 tháng nữa là hết hiếu kỳ phu nhân, chúng ta có thể tìm cơ hội để cho nó thần không biết quỷ không hay biến mất."

Ngược lại với mấy vị di nương bên kia, Tô Tâm Ly bên này rất thoải mái. Chỉ cần nghĩ đến đám người Phương di nương tức giận phẫn nộ giậm chân nhưng không làm gì được nàng thì Tô Tâm Ly đã cảm thấy tâm tình thật tốt.

"Tiểu thư."

Thu Ba không để ý đến cái lạnh, vẫn đứng canh giữ ở cửa. Thấy Tô Tâm Ly đã trở về liền nghênh đón nàng, thái độ cung kính hơn trước gấp bội lần.

"Chuẩn bị nước nóng, ta muốn tắm rửa."

Nghĩ đến cả người Tô Bác Nhiên đầy mụn nước, trong lòng nàng liền cảm thấy sờ sợ, cả người đều không được tự nhiên.

Sau khi Tô Tâm Ly vào phòng mình, mặc cho Thu Ba ân cần hầu hạ mình, nét mặt của Tô Tâm Ly cũng không có một tia dao dộng. Hầu hạ thật tốt cho chủ nhân, là trách nhiệm của nha hoàn, hơn nữa Thu Ba chỉ là tôn trọng bên ngoài, ai biết có thật tình hay không, thế nhưng chỉ cần nàng ta không làm gì nàng, nàng tất nhiên cũng sẽ không bạc đãi nàng ta.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!