Edit: Meimei
"Nghe nói nhị tỷ trên đường đi dâng hương gặp phải bọn giặc cướp. Lũ giặc cướp này thường cực kỳ hung ác, lại chưa nhìn thấy nữ nhân bao giờ, thấy ai cũng đòi bắt về làm áp trại phu nhân. Nhị tỷ, bọn người kia lúc thấy tỷ có chảy nước miếng nhìn tỷ chằm chằm không chớp mắt? Nhị tỷ có thể bình an trở về quả thực huyền diệu."
Tô Tiên Nguyệt kéo kéo ống tay áo Tô Tịch Nguyệt. Thế nhưng Tô Tịch Nguyệt không để ý đến nàng, trái lại còn trừng mắt nhìn muội muội mình. Không thấy Phương di nương đang bị ăn thua thiệt sao? Nếu như lúc này nàng thay bà ấy châm chọc Tô Tâm Ly, Phương di nương còn có thể không cho nàng chỗ tốt? Phương di nương nói chờ bà ấy trở thành phu nhân sẽ đem nàng dưới danh nghĩa của bà ấy, đến lúc đó nàng thành đích nữ của tướng phủ nhất định sẽ được gả cho gia đình tốt.
Cho nên trước đó nàng phải biểu hiện tốt.
"Muội muội nếu muốn biết, lần sau gặp chẳng phải sẽ rõ ràng sao? Nhưng cũng không biết muội muội có vận khí cùng phúc trạch giống ta hay không?"
Tô Tâm Ly cười khẽ, tựa hồ nàng chính là ân sủng của ông trời, thân phận con vợ cả, được một nhà ngoại tổ phụ thương yêu, sau khi chết thảm còn có cơ hội sống lại để báo thù. Đời trước là nàng nhận thức sai phần quan tâm này, đời này nàng sẽ không lại ngu ngốc như vậy.
"Muội muội năm nay mới mười tuổi đã muốn lập gia đình?"
Hà di nương nghe vậy, sắc mặt tái xanh, đây rõ ràng là trù ẻo Tịch Nguyệt của nàng bị người ta bắt cóc về làm phu nhân. Chờ Phương di nương lên phù chính, Tịch Nguyệt của nàng chính là đích nữ, đến lúc đó nhất định phải làm phu nhân của thế gia công tử.
"Ai nói là ta muốn gả, ta nói là ngươi!"
Tô Tịch Nguyệt thấy Tô Tâm Ly hiểu sai ý của mình, tức giận đứng lên, chỉ tay vào mặt Tô Tâm Ly nói.
Tô Tâm Ly nghe vậy vẫn ưu nhã thưởng thức ly trà trước mặt, trên mặt không nhìn ra một tia hờn giận nào, nhìn hai người Phương di nương và Tô Diệu Tuyết vừa sốt ruột vừa tức giận. Tướng gia (cha) sắp đến, lúc này cần phải làm cho Tô Tâm Ly và Tô Tịch Nguyệt gây gổ với nhau, đến lúc tướng gia (cha) đến nhất định sẽ cảm thấy nàng không có tác phong, giáo dưỡng của một đích nữ.
Bởi vì những chuyện xảy ra hai ngày nay, trong lòng ông ấy vốn đã có bất mãn với Tô Tâm Ly, lúc này lại có thêm một cây đuốc nữa, không phải sẽ bùng cháy sao?
"Muội muội, ta niệm tình ngươi tuổi còn nhỏ, hôm nay không tính toán với ngươi. Ngươi nếu muốn gả tốt thì phải chú ý lời nói cùng việc làm của mình. Nêu đức hạnh này của ngươi bị các phu nhân khác nhìn thấy..." Như vậy chính là người đàn bà đanh đá không biết tôn ti trên dưới, ai dám lấy?
Tô Tâm Ly vẻ mặt ôn hòa nhàn nhạt cười ra tiếng. Tô Tịch Nguyệt nhìn thấy Tô Tâm Ly vân đạm phong khinh như vậy trong lòng càng thêm tức giận. Bình thường nàng ở trước mặt Tô Tâm Ly kiêu ngạo đã thành thói quen, cũng không quản đang trong trường hợp nào, nhịn không được nói: "Tô Tâm Ly, ngươi có ý gì?"
"Các ngươi đang cái làm gì?"
Tô Bác Nhiên vừa đến thì thấy một màn này, lập tức nhíu mày quát.
Hà di nương và Tô Tịch Nguyệt vừa nghe liền sợ hãi, sắc mặt trắng bệch. Hà ni nương phản ứng nhanh, dùng tốc độ nhanh nhất kéo kéo xiêm y của Tô Tịch Nguyệt. Tô Tịch Nguyệt biết ý lập tức ủy khuất khóc ra tiếng.
Tô Bác Nhiên thấy thế nhất thời không vui nhìn Tô Tâm Ly: "Ly nhi, rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?"
Đứa trẻ khóc tất nhiên có mẹ giỗ cũng có cha đau.
"Chỉ là tỷ muội ầm ĩ với nhau mà thôi."
Phương di nương đứng lên, hảo tâm thay Tô Tâm Ly giải thích. Nhìn giống như là thay Tô Tâm Ly giải thích, kì thực chính là trực tiếp đổ tội danh lên đầu nàng. Cùng thứ muội tính toán chi li, chuyện này nếu bị đồn ra ngoài sẽ không tốt. Nhưng chỉ cần thanh danh của Tô Tâm Ly bị hủy, thêm một Tô Tịch Nguyệt cũng không sao.
"Tướng gia, ngài đã tới."
Liễu di nương đứng lên, sau đó lắc eo nhỏ tinh tế đi đến trước mặt Tô Bác Nhiên, kéo cánh tay ông: "Nhị tiểu thư phát hỏa với tiểu thư thật không nhỏ, làm hại thiếp sợ chết khiếp."
Liễu di nương cọ xát trên người Tô Bác Nhiên. Đem chuyện Tô Tịch Nguyệt tranh chấp với Tô Tâm Ly nói ra. Trước mặt nhiều người như vậy, nàng cũng ăn ngay nói thật, không thêm mắm dặm muối. Chỉ là khuôn mặt đỏ bừng, muốn nói lại thôi cũng làm cho mọi người nghĩ những điều Tô Tịch Nguyệt làm rất không hợp với thân phận của mình.
"Tướng gia, nhị tiểu thư mới mười tuổi, nói ra những câu như vậy, thiếp nghe cũng thấy xấu hổ."
Liễu di nương nói xong lại cọ cọ trên người Tô Bác Nhiên, mặt càng thêm đỏ lợi hại, nhìn Tô Bác Nhiên tâm viên ý mã.
"Phụ thân, ta không có."
Tô Tịch Nguyệt không thấy mình sai chỗ nào, thấy Tô Bác Nhiên nhìn mình như vậy nhất thời sợ hãi, ngưng khóc mà hốt hoảng lắc đầu biện giải.
"Phụ thân."
Tô Tâm Ly đứng dậy, đi đến trước mặt Tô Bác Nhiên, phúc thân: "Mẫu thân mất sớm, phụ thân đến bây giờ vẫn còn chưa tái giá, lại bận rộn nhiều việc,... Thân là đích nữ của tướng phủ tất nhiên phải gánh vác trách nhiệm dạy dỗ muội muội. Đều là con làm một tỷ tỷ không tốt, không dạy dỗ tốt nhị muội. Nhị muội năm nay đã mười tuổi, qua vài năm nữa là có thể nghị hôn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!