Chương 24: Di nương đến

Từ thư phòng Tô Bác Nhiên trở về tiểu viện, Lưu Chu miệng nói không ngừng, líu ríu như chim sẻ, lải nhải chỉ kém không ở trước mặt Tô Tâm Ly giơ bảng với 2 chữ đắc thắng, sau đó nàng đi đến nơi nào cũng ở sau lưng nàng lên.

"Tiểu thư, tiểu thư không vui sao?"

Lưu Chu ngẹo đầu nhìn Tô Tâm Ly đang ngồi tĩnh tâm bên bàn. Từ khi trở về đến giờ tiểu thư một câu cũng chưa nói, trên mặt cũng không cười tựa như không có chút nào vui sướng, chẳng lẽ là không vui sao? Lưu Chu bỗng nghĩ đến, tiểu thư thường ngày cùng Phương di nương và Tô Diệu Tuyết đi lại rất thân, hiện tại nháo thành dạng này trong lòng tiểu thư khẳng định không thoải mái.

Tiểu thư đối với Phương di nương và Tô Diệu Tuyết là thật tâm, có thứ gì tốt cũng không tiếc cho bọn họ, thế nhưng hai người bọn họ lại có tâm tư khác. Tiểu thư lần này giữa đường bị cướp tám chín phần cùng bọn họ có quan hệ. Nghĩ tới điều này, Lưu Chu liền bất bình tức giận thế nhưng nàng lóng ngóng vụng về không giống như Thu Hòa và Thu Diệp biết ăn nói, căn bản không biết mở miệng an ủi tiểu thư làm cho tiểu thư thoải mái.

Tô Tâm Ly liếc nhìn Lưu Chu đang cau mày khổ não liền biết nàng đang suy nghĩ cái gì. Nha đầu kia tuy rằng không lanh lợi thông tuệ, thậm chí còn là một cái cân nhưng bất luận đời trước hay đời này nàng đều toàn tâm toàn ý đối với mình, trung thành và tận tâm.

"Ai nói ta không vui? Trong lòng ta rất vui vẻ."

Tô Tâm Ly cầm tay Lưu Chu, Lưu Chu hoảng sợ lùi, thụ sủng nhược kinh nhìn về phía Tô Tâm Ly liền rút tay ra. Tiểu thư thân phận tôn quý, nàng bất quá chỉ là một hạ nhân, tiểu thư sao có thể cầm tay nàng, nếu bị người khác thấy khẳng định sẽ ở sau lưng nói xấu tiểu thư.

"Bên người ta thiếu nha hoàn, cho nên sau này ngươi phải cẩn thận chiếu cố ta. Ta biết Lưu Chu ngươi cái gì cũng tốt, đối với ta chưa từng có hai lòng, chỉ là tính tình này của ngươi nên thay đổi một chút, cần phải vững vàng, hấp tấp như vậy sau này ta làm sao yên tâm mang ngươi xuất môn?"

"Tiểu thư!"

Lưu Chu viền mắt hồng hồng, tựa như không tin vào tai mình, tiểu thư vừa nói cái gì? Sau này muốn dẫn nàng xuất môn? Cái này có đúng hay không? Sau này tiểu thư sẽ không cả ngày chỉ ở trong tiểu viện Ly Tâm này?

Hóa ra tiểu thư không phải không hài lòng mà là tính tình trầm ổn, không bộc lộ tâm tình ra bên ngoài. Tiểu thư quả nhiên là tiểu thư, thật là đại hỷ sự a, cư nhiên có thể che dấu hỷ nộ.

"Tiểu thư chừng hai năm nữa là cập kê, cũng nên đi ra ngoài nhiều một chút nếu không luôn có người muốn vàng thau lẫn lộn. Tiểu thư xinh đẹp lại thiện lương như vậy, đến lúc đó người đến cầu thân nhất định sẽ đem cửa tướng phủ đạp hư."

Tiểu thư thân phận tôn quý, Tô Diệu Tuyết khắc phụ khắc mẫu kia sao sánh được?

Tô Tâm Ly cười cười. Đời trước Lưu Chu vì nàng mà rơi vào chết không toàn thây, đời này nàng nhất định phải bảo vệ Lưu Chu chu toàn.

"Tiểu thư, Phương di nướng đến."

Thu Ba tiến vào vừa vặn thấy Tô Tâm Ly kéo tay Lưu Chu, không khỏi cúi đầu.

"Ngươi để cho bà ấy vào đi, sau đó kêu toàn bộ hạ nhân trong viện ra ngoài tập hợp ở sân cho ta."

Tô Tâm Ly buông tay Lưu Chu ra, sắc mặt vô cảm.

Phương di nương đi vào phòng Tô Tâm Ly liền vung lên một bộ dáng tươi cười: "Ly nhi, di nương tới thăm ngươi."

Tô Tâm Ly trong lòng cười nhạo. Chỉ là một di nương mà làm như giống một đại nhân vật tôn quý, thật làm người ta khinh thường.

Đi theo Phương di nương còn có hai nhũ mẫu tâm phúc và nha hoàn thiếp thân. Tô Tâm Ly mang theo ánh mắt hàn ý nhìn vào gương mặt tràn đày tính toán của Lý má lập tức cong môi cười.

Vừa bước vào phòng, Lý má cảm thấy da đầu tê dại, ngẩng đầu lên liền đối mặt với Tô Tâm Ly. Tô Tâm Ly xinh đẹp, ánh mắt lạnh lẽo tựa như nước bình lặng yên ả mà ánh mắt kia giống như đang muốn làm một người chết nhanh, trong lòng Lý má liền sợ hãi bất quá rất nhanh đôi mắt kia đã khôi phục lại tĩnh lặng như nước.

"Di nương là mang khế ước bán thân đến?"

Phương di nương sửng sốt, không ngờ tới Tô Tâm Ly nói trực tiếp không khách khí như vậy, nụ cười trên mặt liền cứng ngắc. Bà vốn muốn dùng khế ước bán thân đòi cái tốt, tìm cơ hội làm tiêu tan hiềm khích lúc trước thế nhưng Tô Tâm Ly căn bản không cho bà cơ hội.

Mấy năm này, bà ở tướng phủ sớm đã dưỡng thành dáng vẻ đương gia phu nhân, còn có thói quen gây khó dễ Tô Tâm Ly, Tô Tâm Ly còn chưa mở miệng bà cũng đã tự nhiên ngồi xuống bên cạnh Tô Tâm Ly.

Phương di nương liếc nhìn Lý má ở phía sau. Lý má biết ý liền lấy một hộp gỗ cực kỳ tinh xảo đưa đến trước mặt Tô Tâm Ly.

Tô Tâm Ly cũng không vội mở, ngón tay đặt trên hộp nhịp nhịp như có điều đang suy nghĩ.

Phương di nương nghi ngờ trong lòng, Tô Tâm Ly không phải là kêu cần khế ước bán thân sao, hiện tại bà tự mình đưa đến, nó không phải cảm thấy nên cảm ơn ân đức sao? Thế nào lại không nói vài câu cám ơn.

"Ly nhi, mở ra nhìn xem thiếu người nào, nói một tiếng di nương lại sai người đưa đến cho ngươi."

Tô Tâm Ly khiêu mi, câu môi, mị nhãn xinh đẹp nháy một cái, nửa thật nửa giả hỏi: "Nếu ta nói ta cần khế ước bán thân của Phương di nương?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!