Tô Tâm Ly đang ngồi trong phòng luyện chữ liếc nhìn quản gia Thẩm Phục thay Tô Bác Nhiên đến truyền lời, cười nhạt, không chút nào thấy bất ngờ: "Ngươi về trước nói cho phụ thân ta đã biết, ta thay xiêm y xong sẽ qua. Thu Diệp, hầu hạ ta tắm rửa thay y phục."
"Tiểu thư, lão gia đang tức giận, lệnh tiểu thư lập tức qua."
Thay xiêm y còn muốn tắm rửa, Thẩm Phục ngẩng đầu len lén nhìn Tô Tâm Ly, trên khuôn mặt tuyệt mĩ kia là nụ cười nhàn nhạt, thập phần thong dong, trong bụng hắn nghi hoặc hắn thế nào lại cảm thấy nhìn không thấu vị tiểu thư này.
"Uhm, làm phiền quản gia."
Tô Tâm Ly gật đầu, sau đó nói với nha hoàn bên cạnh: "Lưu Chu, ngươi và quản gia giúp ta mang trà hoa cúc ta vừa mới ngâm cho phụ thân." Vừa vặn cho ông ta giảm hỏa khí.
Tô Tâm Ly nhìn Thẩm Phục cười nói: "Đây chính là hoa cúc An Thành cống nạp năm nay, hoàng thượng thưởng một ít cho ngoại tổ phụ, ngoại tổ phục thấy không tệ liền sai người đem tới cho ta dùng. Ta uống thấy cũng không tệ, hương khí thanh nhã, mùi vị ngọt nhưng thanh đạm, ta trước để Lưu Chu đem một ít qua cho phụ thân uống thử, nếu ông ấy thích, ngày mai ta liền cho người đem toàn bộ qua."
Tô Tâm Ly đưa tay tùy ý vén lọn tóc rủ trên mặt ra sau tai, đôi mắt mị nhãn trong suốt như thủy tinh có thể nhìn thấy đáy, nàng ngây thơ xinh đẹp với dáng vẻ của tiểu nữ tử, thanh âm ngọt ngào trong trẻo tựa như một hài tử không rành thế sự.
Tô Tâm Ly nói xong, nụ cười trên khuôn mặt tuyệt mỹ kia như lớn hơn, Thẩm Phục trong chốc lát liền ngây người.
"Tiểu thư, bên ngoài trời lạnh, Lưu Chu tỷ tỷ thân thể lại mảnh mai, hay là tiểu thư để nô tỳ cùng quản gia đem trà hoa cúc sang cho tướng gia."
Thu Diệp đứng một bên mở miệng cười lấy lòng nói, nàng là nha hoàn nhị đẳng, đương nhiên so với Lưu Chu được tiểu thư cưng chiều kém thua một bậc.
Nàng muốn lúc đem trà qua liền thuận miệng nói xấu tiểu thư vài câu, tướng gia nhất định sẽ tức giận, đến lúc đó nàng có thể nhận tiền thưởng từ Phương di nương, nói không chừng còn có thể được đề bạt lên làm nha hoàn nhất đẳng trong viện của tiểu thư.
"Vậy ngươi liền đi cùng Lưu Chu đi, quản gia yên tâm, nếu phụ thân vấn tội, ta sẽ chịu trách nhiệm."
"Tiểu thư!" Lưu Chu rất không yên tâm nói.
"Đi đi, đừng để phụ thân chờ lâu, lúc ngươi đi thì kêu Thu Thủy vào hậu hạ ta."
Tô Tâm Ly nhìn Lưu Chu cười cười cho nàng ta một ánh mắt yên tâm.
Cả viện này, bên người nàng có hai đại nha hoàn, bốn nha hoàn nhị đẳng. Ngoại trừ Lưu Chu đối với nàng trung thành và tận tâm, những người khác nếu không phải giả vờ câm điếc thì chính là người của Phương di nương. Trừ Thu Hòa đã ngồi tù, Thu Diệp đang ở bên cạnh nàng, còn có Thu Thủy đều nhận Phương di nương làm chủ tử. Tối hôm qua Thu Hòa mới vào đại lao, hôm nay Thu Diệp liền khẩn trương muốn làm việc cho Phương di nương để tranh công, nàng làm sao lại không thành toàn được?
Đời trước bởi vì Thu Hòa, Thu Diệp mà nàng xa lánh Lưu Chu
- người thật tình đối đãi với nàng, đời này sẽ không.
Tô Tâm Ly giao phó xong liền đi vào nội thất.
Tô Bác Nhiên hiện tại đang tức giận, nàng qua đó tám chín phần sẽ bị ông ta coi là công cụ để trút giận, còn có Phương di nương và Tô Diệu Tuyết xúi giục, nói không chừng còn bị đánh. Nàng thật vất vả mới từ bãi tha ma bình an vô sự trở về sao lại còn gặp phải cái chuyện xui xẻo này, thật không giống như đời trước nàng nằm trên giường liền mấy tháng đều vẫn không tốt.
Nàng chính là không đi, gạt bọn họ sang một bên, có trà hoa cúc, cho dù Tô Bác Nhiên có tức điên cũng chỉ có thể cắn răng chịu đựng, ai bảo ông ta sợ núi lớn mà nàng đang dựa chứ.
Cái này gọi là lấy nhu thắng cương, cho bọn họ nghẹn chết.
"Nghiệt nữ!"
Tô Bác Nhiên nghe Thu Diệp nói xong, tức giận mắng một tiếng, nhìn chằm chằm trà hoa cúc đang tỏa mùi hương nhàn nhạt trong tay Lưu Chu, sắc mặt tái xanh, gân xanh nổi lên. Thu Diệp đang quỳ trên mặt đất cũng bị dọa sợ, nàng len lén liếc mắt nhìn Phương di nương, thấy bà đang dùng ánh mắt tán thưởng nhìn nàng nhất thời trong lòng liền bình tĩnh, xem ra phần thưởng cho mình là không thiếu đi.
"Tướng gia (Cha), ngài bớt giận, tức giận đối với thân thể không tốt."
Phương di nương và Tô Diệu Tuyết hai người một trái một phải đi đến trước mặt Tô Bác Nhiên ôn nhu khuyên nhủ, tay không ngừng giúp ông vuốt lưng thuận khí.
Tô Bác Nhiên nhìn trà hoa cúc trong tay Lưu Chu còn bốc hơi nóng, tay phải nắm chặt, ông sợ chính mình nhất thời xúc động liền đem trà kia hất đổ. Trà này chính là hoàng thượng ngự ban hơn nữa còn là Định Quốc Công tự mình sai người đem đến cho Tô Tâm Ly, nếu chuyện ông hất đổ trà này được truyền đi thì đó chính đối với thánh thượng bất tuân, đối với Định Quốc Công bất kính.
Phủ Định Quốc Công hiện đang tức giận ông, ông hiện tại cũng không muốn làm đầu đề câu chuyện nếu không mũ ô sa trên đầu ông cũng không giữ được.
Nghiệt nữ, ăn của ông, mặc của ông, cư nhiên lại dùng phủ Định Quốc Công uy áp ông. Hay, hay cho một con bạch nhãn lang.
"Lão gia, nữ nhi đều thích xinh đẹp. Tiểu thư năm nay mười ba tuổi, chính là độ tuổi yêu cái đẹp nhất."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!