Editor: Meimei
Tô Tâm Ly vừa về đến tiểu viện, liền được hạ nhân hầu hạ tắm rửa, thay y phục liền đi ngủ.
Ngủ không được bao lâu, Tô Tâm Ly bắt đầu mơ thấy ác mộng. Trong mộng, ký ức đời trước vẫn quấn lấy nàng, không cách nào buông tha.
Nhan Ti Minh tuyệt tình, tàn nhẫn và lừa dối; Tô Diệu Tuyết vô sỉ, dối trá và độc ác, còn có Phương di nương ác độc dối trá, Tô Bác Nhiên lạnh lùng, giả dối. Đời trước nàng không nhìn một màn kia, lúc này đây lại diễn ra toàn bộ trong giấc mơ của nàng.
Hơn trăm người của phủ Định Quốc Công mặc quần áo tù quỳ ở đó, từng khuôn mặt vừa quen thuộc vừa thân thiết, ông ngoại, bà ngoại còn có cữu cữu, ca ca. Gần như chỉ trong một khắc, đầu và thân đều bị tách ra. Hình ảnh liền xoay chuyển, là Cố Nam Y, hắn một thân áo giáp, quỳ trước mặt Nhan Thần Tỷ, trong tay cầm chủy thủ (đoản kiếm) giơ lên cao. Tô Tâm Ly không ngừng nói không muốn, không muốn, nhưng không thể làm gì, chỉ có thể trơ mắt nhìn chủy thủ sắc bén kia đâm vào trong ngực hắn, sau đó bị mấy con chó hoang đen cường tráng kéo các phần trên cơ thể cắn xe, trong một khắc chỉ còn lại xương cốt.
"Không nên, không nên, không nên,..."
Tất cả hình ảnh đan xen hỗn loạn, ý thức hòa thành một mảng huyết vụ, gắt gao níu lấy tâm của Tô Tâm Ly. Nàng nỉ non, muốn mở mắt nhưng cứ như vậy lại rơi vào ác mộng không tỉnh lại.
"Tô Tâm Ly, Tô Tâm Ly, ngươi tỉnh, tỉnh, tỉnh!"
Đang lúc mơ mơ màng màng, hình như có người vỗ vỗ vào mặt mình, lực không nhỏ, khuôn mặt lành lạnh, tê tê vì đau, là thanh âm của nam nhân, trong trẻo mà lạnh lùng, tựa hồ còn có chút thân thiết và lo lắng.
Nam nhân? Khuê phòng của nàng tại sao lại có thể xuất hiện nam nhân? Là ai phái đến? Tô Tâm Ly bỗng dưng chấn động, cầm chặt bàn tay đặt trên mặt nàng lại, bỗng nhiên mở mắt.
"Ngươi đã tỉnh!"
Trên mặt Tô Tâm Ly đều là mồ hôi lạnh, ánh mắt mơ hồ, trước mắt vẫn là một mảnh huyết sắc, căn bản nhìn không rõ tướng mạo của người nam nhân trước mặt này. Thật lâu, nàng rốt cuộc cũng thấy được dưới ánh đèn là khuôn mặt như ngọc, nhưng là vẫn có chút mờ nhạt không rõ, nàng ngơ ngác nhìn nam nhân trước mặt, cũng không buông tay, hiển nhiên là còn chưa có hồi phục lại tinh thần. Bi thống và tuyệt vọng trong mộng còn tích tụ trong lòng không cách nào biến mất.
Một tay Lan Dực Thư bị Tô Tâm Ly cầm chặt, tay còn lại từ trong áo lấy ra khăn tay thay Tô Tâm Ly lau mồ hôi trên mặt
Thẳng đến khi tầm nhìn trước mắt khôi phục, Tô Tâm Ly nhìn người bên giường vừa quen thuộc vừa xa lạ, lập tức phục hồi lại tinh thần. Khóe mắt liếc nhìn tay mình cầm chặt tay hắn ở trước ngực, vội vàng buông ra ngồi dậy. Khăn mặt trong tay Lan Dực Thư theo mặt nàng rớt xuống trên áo ngủ bằng gấm, lưu lại nồng đậm bi thương sợ hãi, thậm chí còn có ánh mắt tuyệt vọng cùng đề phòng nhìn về phía nam nhân đột nhiên xuất hiện trong khuê phòng mình.
"Ngươi tại sao lại đến đây?"
Tô Tâm Ly vừa mở miệng, liền nếm được mùi mặn chát của máu tươi, môi cũng thấy đau nhức. Nghĩ đến cơn ác mộng lúc nãy, chắc là vô ý thức cắn nát, lúc nãy trong mộng, có hay không nàng không nói những gì không nên nói? trong lòng không khỏi buồn bực.
"Lan công tử, ta rất cảm kích ân cứu mạng của ngươi, thế nhưng ngươi không biết danh dự của một cô gái so với tính mệnh còn quan trọng hơn sao? Nếu để cho người trong phủ biết được đêm khuya có nam nhân đột nhập vào phòng của ta, ta sau này làm sao có thể gặp người!"
Tô Tâm Ly nói xong, thấy sắc mặt Lan Dực Thư thay đổi, con ngươi thanh tú hiện lên tia vui vẻ lại cực kỳ quang minh thẳng thắng nhìn nàng: "Vậy ngươi lấy thân báo đáp là được rồi, vừa vặn còn có thể báo đáp ân cứu mạng của ta đối với ngươi." Tô Tâm Ly nghe ra trong lời nói của hắn có chút chế nhạo, lại bất ngờ nhìn hắn nghĩ hắn không phải là đang nói đùa chứ?
Tô Tâm Ly giả vờ không nghe thấy, xuống giường tìm cái áo khoác phủ lên người, đi đến cửa sổ vén rèm nhìn ra bên ngoài, nha hoàn và bà tử gác đêm đều bị đánh ngất, không có nửa điểm muốn tỉnh.
Tô Tâm Ly bĩu môi, nàng biết với thân thủ của hắn, muốn vào phòng nàng, tất nhiên sẽ không kinh động đến hạ nhân. Nàng xoay người, ánh mắt trước sau vẫn nhàn nhạt thản nhiên, ung dung, cho dù ai nhìn vào cũng đều sinh ra vài phần sợ hãi và kinh ngạc.
Lan Dực Thư sắc mặt khó coi nhưng không có tức giận, chẳng qua là cảm thấy nữ nhân này thật kỳ quái. Hắn hơn nửa đêm xuất hiện trong khuê phòng của nàng, nàng cư nhiên không thấy kinh hách, hắn còn tưởng là nàng sẽ sợ hãi kêu thành tiếng a. Quat thật lá gan của nàng rất lớn, nếu không nửa đêm hôm đó ở bãi tha ma đã cấp nàng sợ đến choáng váng.
Lan Dực Thư ngồi bên cạnh bàn, rót hai ly trà. Tô Tâm Ly nhẹ nhàng đi đến chỗ bên cạnh hắn ngồi xuống.
"Tuyệt không sợ?"
Lan Dực Thư đặt ly trà đến trước mặt Tô Tâm Ly, khuôn mặt bạch ngọc treo nụ cười vui vẻ.
Tô Tâm Ly cười khẽ một tiếng, nâng chung trà lên, trực tiếp uống hơn phân nửa. Tối hôm qua bộ dạng chật vật như vậy đều bị hắn nhìn thấy, cho nên hiện tại Tô Tâm Ly tất nhiên không cần lưu ý hình tượng trước mặt hắn.
"Nếu người đi vào là cướp sắc hay cướp tiền thì làm sao?"
Tô Tâm Ly đặt chén trà xuống, hướng phí Lan Dực Thư cười dịu dàng: "Ta bất quá chỉ là một tiểu thư vô danh của tướng phủ, nếu có kẻ xấu đến, cũng nên đi vào viện tử của Phương di nương và Tô Diệu Tuyết, viện của họ cách đây cũng gần, nói không chừng còn có thể nhân tài lưỡng đắc (ta không biết câu này có nghĩa là gì nữa, huhu).
Tô Tâm Ly khẽ cười, nói như vậy, nàng thật ra cũng mong có một đám cường đạo đột nhập vào tướng phủ bắt Phương di nương và Tô Diệu Tuyết cướp đi, đến lúc các nàng được cứu về, không biết cái người phụ thân kia sẽ đối đãi với họ như thế nào nhỉ.
"Bọn họ nếu như đến tiểu viện của Tô Tâm Ly ta, nếu cướp tiền thì ta đây xui xẻo đành phải hao tài, nếu là cướp sắc, ta đây đành dùng mỹ nhân kế sau đó đem bọn chúng giết chết. Lại nói, hôm nay ta có thể xuất ra phần đại lễ kia, thật đúng là phải cảm tạ Lan công tử."
Lan Dực Thư híp mắt, nhìn mỹ nhân dịu dàng cười dưới ngọn đèn nhu hòa, mặt nàng ung dung điềm đạm trầm tĩnh, chỉ là vì lúc nãy bị ác mộng, sắc mặt có chút tái nhợt, môi cũng vậy, toát lên vẻ nhu nhược, giống như là một bệnh nhân mỹ nhân. Mắt của nàng lưu chuyển, ngay cả đến chuyện giết người như vậy từ trong miệng nàng nói ra cũng là nhàn nhạt thản nhiên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!