Editor: Meimei
"Mười một, mười hai, mười ba, mười bốn,... "
Trong lãnh cung u mịch, ngoại trừ lãnh lẽo tận thấu xương, còn có một mùi hôi thối nồng nặc.
Gần đến cuối năm, thế nhưng so với bất cứ nơi nào, lãnh cung cũng lạnh lẽo, quạnh quẽ, không chút nhân khí.
Tô Tâm Ly nằm trên mặt đất lạnh lẽo, trên người chỉ khoác một áo lúa mỏng không đủ ấm, nhìn trong gương, trên gương mặt đó, đâu còn là tuyệt đại nhan sắc, hào hoa phong nhã như ngày xưa mà là vô số các vết thương vẫn đang còn rỉ máu.
"Hảo muội muội, tỷ tỷ đến thăm muội."
Hảo tỷ tỷ của nàng
- Tô Diệu Tuyết, vừa nói, vừa được cung nữ đỡ tiến vào. Khi nhìn Tô Tâm Ly vừa bẩn, vừa thối nằm trên mặt đất thì trong mắt hiện lên một tia ghen ghét cùng hung ác, nhưng khi nhìn đến khuôn mặt đầy vết thương của nàng thì lại bộc lộ một niềm vui sướng "dung nhan nghiêng nước nghiêng thành, rốt cuộc cũng bị ta hủy"
Tô Tâm Ly nghe thấy tiếng của Tô Diệu Tuyết thì hai tròng mắt mở to mắng:
"Tiện nhân"
Tô Tâm Ly nhìn Tô Diệu Tuyết mặc phượng bào, không nghĩ đến nhanh như thế ả đã thay nàng trở thành hoàng hậu, nàng yếu ớt mở miệng:
"Ta muốn gặp hoàng thượng, ta bị oan."
Trước đó 1 tháng, Mai phi mang thai năm tháng và Lệ tần mang thai ba tháng, trong một đêm đều đồng thời truyền đến tin hai người sinh non. Đương kim hoàng thượng Nhan Tư Minh giận dữ, sai người tra rõ lục cung. Vậy mà tại cung Khôn Ly của nàng, tìm thấy thuốc làm sinh non, mà đại cung nữ của nàng trước mặt mọi người chẳng những khai ra chính ả phụng mệnh nàng bỏ thuốc vào nước trà của Mai phi và Lệ tần, còn vu cáo hãm hại nói nàng và Cố Nam Y có tư tình.
Nhan Tư Minh giận giữ, hạ chỉ biếm nàng vào lãnh cung.
Từ khi bị biếm vào lãnh cung, ngoại trừ cung nữ mỗi ngày bức ép nàng uống thuốc thì cũng chỉ có Tô Diệu Tuyết thỉnh thoảng đến xem nàng vài lần. Đương nhiên ả tới không phải để thăm nàng mà đến để hành hạ nàng.
Mặt của nàng, là chính ả tự tay hủy, vết roi trên người nàng cũng là chính tay ả ban tặng. Mà trong lãnh cung này, khắp nơi đều là gương đồng thượng đẳng chỉ để nàng lúc nào cũng có thể thấy gương mặt xấu xí của mình.
"Tô Tâm Ly, cho tới bây giờ ngươi vẫn chưa rõ sao? Thiết kế Mai phi, Lệ tần sinh non, vu hãm ngươi và Cố Nam Y, tất cả mọi chuyện đều là chủ ý của Hoàng thượng!"
"Không thể nào"
Trừ trước đến nay, nàng đối với Nhan Tư Minh toàn tâm toàn ý, không nghe lời khuyên bảo của ai, cầu xin ông ngoại và Cố đại ca trợ giúp hắn từ một hoàng tử không quyền thế leo lên ngôi vị Cửu Ngũ Chí Tôn.
Tô Diệu Tuyết cười to
" Hôm nay ta nói cho ngươi biết những chuyện này là để ngươi chết một cách minh bạch. Bởi vì ta và hoàng thượng là thật tâm yêu nhau. Nếu như ngươi không phải là đích nữ, không có Định Quốc Công Giúp đỡ, hoàng thượng làm sao có thể lấy một nữ nhân với danh tiếng hư hỏng như ngươi làm vợ. Hiện tại, một nhà Đinh Quốc Công đã bị diệt trừ, chỉ còn Cố tướng quân là hoàng thượng vẫn nghi kị. Ta bất quá chỉ đưa ra chủ ý dùng ngươi để bắt Cố Nam Y, hoàng thượng vừa nghe liền lập tức đồng ý.
Chẳng những có thể diệt trừ Cố Nam Y đang giữ trọng binh, làm cho nữ nhân mà hắn thích tiêu thất trước mặt hắn, mà ta còn có thể trả thù các ngươi, một mũi tên trúng ba con nhạn, đương nhiên là phải dùng rồi."
Tô Diệu Tuyết cười đắc ý: "Lại nói, Cố tướng quân đối với muội muội thực là si tình, lúc biết chuyện của muội muội, đã ngày đêm thúc ngựa từ biên quan chạy về, để tỏ lòng trung thành, không những tự chọc mù hai mắt mà còn tự mình móc tim ra ngoài, nhưng lại không nghĩ đây chính là mối băn khoăn của hoàng thượng a."
"Ngươi đến nói chuyện này là có ý gì?"
Tô Tâm Ly từ dưới đất gắng gượng ngồi dậy, tâm giống như là một khối hư không, hai mắt phát ra nồng đậm hận ý.
"Thế này mà ngươi đã không chịu nổi à? Tỷ Tỷ ta còn chưa nói hết.
Tô Diệu Tuyết cười to nói: "Tiểu hoàng tử nghe nói Cố tướng quân đã trở lại, liền vui mừng chạy đến Dưỡng Tâm điện tìm hắn, nó vốn là muốn Đại tướng quân cứu mẫu thân vô dụng của nó ra khỏi lãnh cung, nhưng mà, thật đáng tiếc, nó đến đúng lúc nhìn thấy một màn huyết cảnh kia, liền mắng hoàng thượng là hôn quân, hoàng thượng giận dữ, cho người đánh mười đại bản, tiểu hoàng thịt da thịt mềm mại, lại có ông trời phù hộ, chỉ phát sốt hai ngày liền khỏi à.
Thật đáng tiếc!"
Tô Diệu Tuyết cười khanh khách làm Tô Tâm Ly trong lòng không khỏi run sợ, nhưng lời nói tiếp theo của ả đã trực tiếp đưa nàng rơi thẳng xuống địa ngục.
"Tiểu hoàng tử muốn đến lãnh cung thăm ngươi, nhưng mà, chẳng biết chó hoang ở đâu ra chạy đến cắn chết tiểu hoàng tử rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!