Có xe ngựa, nhưng Huyền Đà La lại muốn đi bộ hơn là đi ngựa, vả lại đi bộ dễ nói chuyện hơn là đi xe ngựa.
- Có lẽ ta để cho ngươi tự do hơn hai tháng ngươi cũng chẳng còn phân biệt đâu là chủ tớ nữa nhỉ?
Huyền Đà La âm thầm liếc nhìn Đông Vi Ân, nói.
- A... đâu có đâu a. Huyền Đà La vẫn là chủ nhân của ta mà, ta làm sao mà không phân biệt được chứ?
Đông Vi Ân ấp úng lên tiếng, cái mà hắn sợ không phải là nàng mà là cái Khống Nô ở trên tay của nàng.
Nhưng nếu sợ thì cũng sợ luôn cả tính cách thất thường của nàng, lúc thì vui vẻ, nhưng lúc thì đúng là vui vẻ thật, nhưng theo kiểu của ác quỷ, lúc thì quá lạnh lùng và tàn nhẫn, đi theo nàng, hắn cũng chẳng biết được đâu mới là con người thật của nàng.
Hai người đến trước cửa hoàng cung, đưa ra một cái lệnh bài, những thị vệ gác cổng liền cho nàng vào trong.
Tiếp theo, Huyền Đà La đi tìm Huyền Tề Thiếu. Ở 1000 năm này, nàng chỉ thân mỗi Huyền Tề Thiếu ở trong gia tộc, những người khác, từ gia chủ, các vị trưởng lão, đệ tử Huyền gia, huynh muội tỷ đệ,... nàng đều chẳng ưa ai hay tiếp cận đến một ai.
Cảm nhận khí tức của Huyền Tề Thiếu, Huyền Đà La dựa theo khí tức của ông mà đến gần ông hơn.
Giữa đường đi, Huyền Đà La cảm nhận có một loại khí tức khác, có cảm giác như con người mang khí tức này muốn giết người, cả người đầy sát khí.
- Vụt vụt.
- Đinh đinh đang đang.
Tiếng kim loại vũ khí va vào nhau. Huyền Đà La liếc nhìn bên cạnh mình một cái.
Nàng thấy Đông Vi Ân trên tay cầm một thanh kiếm, bên dưới lại là những cây phi tiêu nhỏ như cây kim.
Một cô gái từ hướng những cây phi tiêu đi đến, sắc mặt của nàng ta tức giận, cùng thù hận từ mắt nàng phát ra.
Đâu phải chỉ có một mình Huyền Đà La nhận ra điều này, Đông Vi Ân nhìn nữ tử này cũng cảm thấy ớn lạnh, hỏi Huyền Đà La:
- Rốt cuộc thì ngươi có thù với bao nhiêu người vậy hả, chủ nhân?
Huyền Đà La nhún nhún vai:
- Ai biết, đây là lần đầu ta gặp nàng.
Nữ Tử tóc lam kia âm trầm nhìn Huyền Đà La, quát:
- Đại hoàng tử đã từ hôn với ngươi rồi, ngươi còn muốn đến đây để làm gì?
Nghe nữ tử này này nói, Huyền Đà La ít nhiều cũng hiểu được một chút gì rồi. Cái kết luận cũng như tổng hợp lại là nàng ta đang ghen.
Không biết từ khi nào, Huyền Tề Thiếu và hoàng thượng đã từ xa đi đến, quan sát cảnh ba người nói với nhau.
- Vi Ân, thu kiếm lại đi, chẳng cần đấu với nàng ta. Nàng không xứng để cùng ta và ngươi đấu với nhau.
Huyền Đà La nói xong, Đông Vi Ân thu kiếm lại, thanh kiếm biến thành những luồng khí biến mất trong không gian.
- Phụ thân, hoàng thượng. Ta và đại hoàng tử từng có định hôn?
Huyền Tề Thiếu không biết nói sao, hoàng thượng nhìn hắn cũng hiểu rõ, liền nói thay:
- Để ta giải thích, chuyện của ngươi và đại hoàng tử định hôn là do ta sắp đặt. Lúc trước, ta thấy ngươi có ý với đại hoàng nhi nên ta mới định chuyện này. Nhưng không ngờ chuyện đó lại xảy ra, nên ta cùng với Huyền Tề Thiếu quyết định bỏ hôn. Tất cả là do ta, không liên quan đến phụ thân ngươi.
Huyền Đà La chớp mắt thật lâu nghe hoàng thượng giải thích, ông ta nói xong, nàng hỏi:
- Nói xong chưa?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!