Chương 8: Chuẩn Bị Rời Đi.

Sáng hôm sau.

Tên nam nô mệt mỏi ngồi dậy, hắn cảm thấy đầu đau nhưng búa bổ, hắn rất nhanh liền điều chỉnh lại tình trạng cơ thể.

Nhìn chỗ của hắn nằm, cảm thấy có gì đó rất lạ, chỗ giường này theo như trong ký ức của hắn, thì hình như là của Huyền Đà La, chủ nhân mà hắn phải phục vụ.

Nhưng hắn đang nằm ở trên đây, vậy nàng đâu?

Nam nô nhìn về tứ phía trong phòng, thấy Huyền Đà La đang nằm ngủ trên bàn, bên dưới nàng là một đống giấy tờ không rõ.

Nam nô đến gần nàng, không biết từ lúc nào trên tay cần lấy một thanh chủy thủ, hắn hiện tại là muốn giết nàng.

- A...

Nam nô rên lên một tiếng té xuống đất, hắn cố gượng nhìn nàng thấy trên tay của nàng của nàng đang cầm Khống Nô.

Ngay lập tức sau đó, Huyền Đà La thả Khống Nô xuống đất, nàng ngồi thẳng dậy, nhìn nam nô, nàng hỏi:

- Sao ngươi lại chần chừ khi giết ta? Nếu đã xác định giết vậy thì ngươi nên thẳng tay, với một cấp Hoang như ngươi mà lại không thể giết ta trong cái chớp mắt sao?

Nam nô nằm trên đất trừng mắt nhìn Huyền Đà La. Hắn không biết àm sao nàng lại biết được cấp bậc thật sự.

Nhìn thấy sự nghi hoặc đó trong mắt của nam nô, Huyền Đà La chỉ vào người hắn. Hắn nhìn lại cả người, lúc này hắn mới phát hiện ra là áo của mình bị lột sạch.

- Ngươi xâm nhập vào người ta?

- Chính xác.

Nam nô cắn răng câm tức nhìn Huyền Đà La, anngf ở trên bàn, tìm trong đống đồ mà Huyền Tề Thiếu tặng, tìm một bộ đồ nam, nàng ném cho hắn, rồi chỉ ở khu phòng phía sau.

Hắn ôm lấy bộ đồ, quay đi vào phòng thay, từ ở bên ngoài Huyền Đà La, vọng vào hỏi chuyện với hắn:

- Tại sao một cấp Hoàng như ngươi lại có thể dễ dàng bị đem bán như thế?

Nam nô ở trong không nói gì. Huyền Đà La nhìn cái Khống Nô trên sàn, nàng cầm lên.

- A... ta nói, ngươi đừng dùng... cái đó... nữa...

Huyền Đà La dừng lại.

- Ta lúc trước là đấu với Huyền Thiên Tông, nhưng đã bị thua. Và bị bọn chúng bán vào nô lệ, đề phòng ta nên bọn chúng đã dùng Không Nô lên ta. Rồi sau đó, mới đem ta đi bán ở cái tiểu đế quốc này.

Huyền Đà La gật gù, nàng cũng nghĩ như hắn, đều xem nơi này là tiểu đế quốc, trên Đại La thế giới có rất nhiều đế quốc còn rộng lớn hơn gấp vạn lần.

- Tên của ngươi?

Từ đầu tới giờ, Huyền Đà La hoàn toàn không biết được tên của hắn là gì cả.

Nam nô chần chờ không biết có nên nói ra hay không.

- Nói ra tên thật của ngươi, bây giờ, ngươi là nam nô của ta, không có bí mật gì với chủ nhân cả. Huống hồ, cái tiểu đế quốc này không biết đến đại danh nho nhỏ của ngươi đâu. Mà cho dù có kẻ biết thì bọn chúng cũng là kẻ bán ngươi đi.

Huyền Đà La lại tiếp tục lên tiếng.

Lúc này, nam nô mới quyết định nói ra:

- Đông Vi Ân.

- Đông Vi Ân? Đông gia Tây Hán đại lục?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!