Chương 6: Ngự Thiện Thư Học Viện.

- Tại sao ngươi lại muốn giết hoàng hậu? Ngươi đến Thiên La đế quốc làm gì? Mục đích thật sự của ngươi là gì?

Huyền Đà La một lúc nói ra những nghi hoặc của mình.

Dạ Chi Huyết một tay siết lấy cổ của hoàng hậu, hắn nhìn nàng, âm thanh lần này có chút khác, một cái gì đó tức giận:

- Bà ta... chính là kẻ đã giết em gái của ta, giết cả đại tỷ của ta, giết đi Thiên bá bá của ta, ta hỏi ngươi, có đáng hận không?

Huyền Đà La nhắm mắt một cái, gật đầu:

- Đáng hận. Nhưng lý do gì, bà ta lại giết đi người thân của ngươi?

Nghe câu hỏi của Huyền Đà La, Dạ Chi Huyết càn tức giận hơn, bàn tay đnag siết lấy cổ hoàng hậu lại càng siết chặt hơn.

- Vì gia tộc có giữ một món bảo vật, vì lòng tham, bà ta đã giết đi người thân của ta để đoạt được báu vật đó.

Huyền Đà La đưa tay vút cầm một cái, nàng nhớ ra một cái gì đó, nói:

- Đó là bệnh nhân của ta, ta không muốn bà ta chết. Ta biết rõ, ngươi đã giết Tề Mạc Hoa đại sư, người đang đứng ở kia chỉ là một con rối do ngươi điều khiển.

- Chúng ta trảo đổi đi, ta đưa ngươi báu vật bà ta đã đánh cắp của gia tộc ngươi, đổi lại, ngươi giao bà ta cho ta, được chứ?

Dù Dạ Chi Huyết chỉ mới tiếp xúc với Huyền Đà La những vẫn hiểu rõ, nàng sẽ không nói dối hắn, nhưng ở trong tình thế này, hắn không muốn tin một ai cả.

- Chứng minh.

Nói lên hai từ. Huyền Đà La đã sớm biết trước, từ không gian giới chỉ lấy ra một cái viên ngọc màu đen, có những lưu tinh như tia điện màu đỏ bên trong viên ngọc giao động.

Cái này chính là báu vật mà Dạ Chi Huyết nói tới. Huyền Đà La đưa vật này ra, Dạ Chi Huyết cũng từ từ thả tay đang siết chặt cổ hoàng hậu ra.

- Ta có một điều kiện.

Không cần nói tiếp, Huyền Đà La biết rõ điều kiện này của Dạ Chi Huyết.

- Ngươi cứ việc thoải mái mà rời đi, bất kỳ ai ngăn cảng ngươi, ta đều giết!

Dạ Chi Huyết cười nhạt sâu lớp mặt nạ, ném hoàng hậu về phía Huyền Đà La, nàng cũng đồng dạng ném viên ngọc về phía Dạ Chi Huyết.

Hắn nhận được viên ngọc, cả người hắn từ từ biến mất trong không gian, trước khi hoàn toàn biến mất, hắn hướng Huyền Đà La, lên tiếng:

- Không ngờ, mười ba tuổi đã là Đại Đan sư, nhưng cái khiến ta còn không dám tin hơn là ngươi có thể luyện ra Dược Vương Đan cấp Thượng phẩm 9 độ hoàn mỹ, thật là khâm phục.

- Nhưng cái khiến ta khâm phục hơn lại là cái phía sau đó, ngươi cũng giống ta cả thôi, một kẻ có nhiều bí mật. Ta thật bái phục ngươi, quốc khố được canh giữ nghiêm ngặc như vậy mà ngươi vẫn có thể lấy được Hắc Lôi Huyết Tinh Cầu.

Lời nói vừa dứt, cả cơ thể của Dạ Chi Huyết biến thành một luồng khói đen bay đi trong không gian.

- Không, ta không rãnh để mà trộn cắp như hoàng hậu này đây, chỉ qua là phụ thân đã tặng cho ta mà thôi.

Nàng đáp lại là vì biết rõ, Dạ Chi Huyết chưa rời đi hoàn toàn.

- Hắc hắc.

Tiếng cười của hắn như u linh đoạt mạng, khiến người ta không rét mà rung, không có bất kỳ ai dám cùng hắn nói chuyện như Huyền Đà La cả.

Khi hắn đã rời đi hoàn toàn, những vị đại sư cùng hoàng thượng mới thở dài nhẹ nhõm, nhìn Huyền Đà La, hoàng thượng định nói gì đó, nhưng Huyền Đà La đã nói trước một bước:

- Không cán dược liệu mà ngươi đem tới nữa. Hắn đã cho hoàng hậu uống đan dược rồi. Nhưng những gì ta nói lúc trước vẫn sẽ không thay đổi, không ai được làm phiền ta cho dù là chuyện gì đi nữa, ta coi như chưa từng tồn tại trong ký ức các ngươi.

Huyền Đà La đưa hoàng hậu lên giường, nàng bước ra khỏi phòng, vừa đi ra, nàng liền biến mất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!