Chương 5: Dạ Chi Huyết Khó Đoán.

Sau hai ngày, Thanh Âm đã đem đến những thứ mà Huyền Đà La yêu cầu. Tiếp đến ngày thứ ba, Thanh Âm dẫn Huyền Đà La vào trong cung điện.

Vào thời gian này, Huyền Tề Thiếu cũng bị hoàng thượng cho mời vào cung, Huyền Đà La chẳng biết tin này, nhưng cho dù hai người có gặp nhau cũng không sao cả.

Vào trong cung, Thanh Âm không trực tiếp đưa Huyền Đà La đi gặp hoàng thượng, lão nhi tử này để cho nàng ở trong ngự hoa viên nghỉ ngơi, tĩnh dưỡng.

Huyền Đà La ở trong ngự hoa viên một thời gian, cũng thấy có chút nhàm chán, nàng định đi dạo xung quanh nơi này.

Nhìn trời cũng đã đến chiều tà, khoảng thời gian này, Huyền Đà La muốn đến một nơi cao để ngắm nhìn hoàng hôn đỏ rực kia.

Nơi ở hoàng cung nhìn rõ được mọi hướng mà không bị cản trở, lại còn là nơi cao nhất, quả thật chỉ có một nơi, chính là nơi mà vua và các quan thần thượng triều

- Điện Càn Chánh.

Ở trên nóc điện, Huyền Đà La ngắm mặt trời đỏ rực đang từ từ hạ xuống, cảnh hoàng hôn nhìn nó cứ như bầu trời có ba màu phân biệt, đỏ, vàng và xanh.

Cảnh sắc thật đẹp, nhưng cũng thật buồn.

- Cảnh sắc thật khiến người ta đau lòng a.

Đột nhiên một giọng nói vang lên. Huyền Đà La giật bắn người, nàng nhìn sang hướng của âm thanh vừa phát ra, một người mặc một cái áo choàng đen che khuất cả khuôn mặt.

- Ngươi là ai?

Huyền Đà La nhìn con người này lên tiếng hỏi.

Con người mặc áo choàng kia cũng đồng thời giật mình khi nghe tiếng nàng hỏi, người này quay mặt lại, chỉ thấy một chiếc mặt nạ đen có hoa văn đỏ nửa mặt.

Con người này nhìn nàng, đôi mắt đỏ huyết lạnh lùng đáp:

- Dạ Chi Huyết.

- Tên thật?

Huyền Đà La nhìn tên này, cảm thấy rất đa nghi về cái tên của hắn.

- Dạ Chi Huyết.

Hắn vẫn nói như cũ, rồi lại hỏi nàng:

- Tên ngươi?

- Mạn Đà La.

Giống như Huyền Đà La, hắn hỏi lại:

- Tên thật?

- Mạn Đà La.

- Mạn Đà La Hoa?

Dạ Chi Huyết nhìn nàng hỏi lên một câu, hắn ngừng một chút lại nói tiếp:

- Đúng với cách ăn mặc, nhưng ngươi có phải Mạn Đà La không, thì chưa chắc.

- Không cần ngươi quan tâm ta có xứng với cái tên Mạn Đà La hay không. Nhưng mà, ngươi đã bị trúng độc của ta rồi đấy!

Mạn Đà La cười nhạt một cái, sau lớp mặt nạ đen kia, nàng nhìn thấy đôi mắt của Dạ Chi Huyết là sự kinh ngạc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!