Ong... ong...
Huyền Đà La từ trong trạng thái tu luyện tỉnh dậy, nàng nhìn Âm. Bất chợt Âm lên tiếng:
- Luyện hóa xong?
Nàng gật gù, hỏi lại:
- Ta luyện hóa mất bao lâu?
Âm đưa ra ba ngón tay:
- Chuẩn ba tháng.
Âm ngồi ở trên giường nhảy xuống, chiếc áo choàng đen trùm lên đầu, bước chân rời đi để lại lời nói như lời từ biệt:
- Khoảng thời gian sau ngươi tự tu đi. họ tìm thấy ta rồi, ta phải đi. Khi nào ngươi đã đến được Thượng Đế Huyền Linh thì dùng nó để đến thế giới của ta, ta sẽ giúp ngươi lên được cấp bậc cuối cùng là Thiên Đế. Hoặc ngươi có thể dùng nó như vật cứu mạng ngươi.
Lời nói vừa dứt, bóng người cũng biến mất theo. Huyền Đà La còn chưa kịp hỏi một câu gì thì người đã chẳng thấy đâu nữa rồi. Nhìn lại trên giường là một quyển sách.
Bên ngoài quyển sách chỉ là một miếng giấy cứng không có tiêu đề, cũng chẳng có lấy một chữ hay là do ai viết cũng không ghi ra. Lật trang sách ra thì lại trắng tinh, chẳng có chữ. Cầm quyển sách hồi lâu mà Huyền Đà La muốn ném nó đi.
Nhưng nghĩ lại thì nó cũng là do Âm để lại cho nàng, nên quyết định vẫn là cất nó đi. Bây giờ, Âm đã đi, việc tu luyện của Huyền Đà La cũng như mất phương hướng, chẳng biết làm gì.
Nghĩ đi nghĩ lại, nhớ tới lúc trước có nói với Lâm Tiêu và Đông Vi Ân là sẽ thường xuyên đến thăm hai người bọn họ. Nhưng rốt cuộc cũng không đến. Huyền Đà La nhớ đến việc này, cười trừ, liền lập tức đi ra, chạy thẳng đến khu huấn luyện.
Trên đường đi, Huyền Đà La dùng võ kỹ che giấu tu vi của mình từ Thượng vị Thần Trung kỳ xuống còn Trung vị Thần Hậu kỳ.
Ở bên trên trại tập huấn, nhìn hai người Lâm Tiêu và Đông Vi Ân đấu tập với nhau, Huyền Đà La cười thầm vui vẻ. Nàng đi xuống, gặp mặt hai người. Xa nhau một thời gian muốn lắm nói chuyện với nhau vài câu.
- Lâu rồi không gặp a.
Đông Vi Ân và Lâm Tiêu đang đấu với nhau, chợt nghe được âm thanh liền dừng đấu, cùng nhìn về một hướng, thấy Huyền Đà La cả hai nhất thời vui vẻ. Lâm Tiêu nhanh miệng nói trước:
- Nhị tỷ a, tỷ mấy tháng qua là đi đâu a? Tại sao lại không đến thăm chúng ta? nói là thường xuyên đến thăm chúng ta vậy mà...
Huyền Đà La cười cười, giải thích:
- Ta được cao nhân dẫn đi tu luyện, không thể đến thăm mọi người được. À! Đại ca, ta xin lỗi vì lúc trước không tin huynh, giờ thì ta tin rồi. Những kẻ Vô cấp đều là bọn khủng bố.
Đông Vi Ân nghe được câu cuối liền ngây ra, hỏi:
- Muội là được người Vô cấp dạy?
Không đáp thay vào đó là những cái gật đầu, thay cho lời nói.
- Tu vi... hiện tại của muội là?
Đông Vi Ân nhìn tu vi của Huyền Đà La là Trung vị Thần Trung kỳ thì không tin nổi. Muốn hỏi lại, tu vi thật sự của Huyền Đà La là bao nhiêu. Nàng cũng chẳng giấu mà đáp:
- Thượng vị thần Trung kỳ.
Nhận được đáp án. Cả hai ngay dại ra. Phải biết Thượng vị Thần là có thể đặc cấp trở thành đệ tử hạch tâm rồi còn gì? Đệ tử hạt giống hiện tại cấp bậc cao nhất thì chỉ có mỗi Dạ chi Huyết là Trung vị Thần đỉnh phong.
Bây giờ, Dạ Chi Huyết chỉ cần một cái gật đầu là ngay lập tức có thể trở thành đệ tử của Đế Linh học viện ngay còn gì? Mà Huyền Đà La thì sao? Thượng vị Thần, nói ra là sẽ thế nào đây? Nhận làm đệ tử, hay sẽ bị những thế lực khác ghen ghét mà hại đây?
- Sáu tháng lên đến bốn cấp lớn. Đây là định lý gì a?
Lâm Tiêu không khỏi kinh hô, sợ hãi nhìn Huyền Đà La, nói ra lời này, Lâm Tiêu đã bị Huyền Đà La hù cho đến nửa chết nửa sống mất rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!