Chương 3: Phụ Tử.

Huyền Đà La nhìn lão nhi Thanh Âm này, nàng cười cười, có vị đại sư nào mà cư xử như một kẻ nịnh bợ như ông ta chưa?

Nhưng nghĩ lại cũng phải thôi, trên đời này không có một dược sư nào mà không ham muốn kiến thức, không tham muốn danh vọng, vì những thứ này, bọn họ bất chấp tất cả để mà đoạt được không trừ thủ đoạn nào cả.

- Được rồi, thấy ngươi có lòng như vậy ta sẽ giải thích cho ngươi một phen.

- Lý do mà ta biết được ngươi bỏ Nhã Mị Hoa cùng lúc với Huyền Linh Nhu là vì khi hai loại cây này kết hợp cùng lúc với nhau sẽ tạo ra một mùi hương thơm nhè nhẹ của hoa hồng, nhưng nếu ngửi kỹ sẽ lại có mùi rất ngọt, khi ngửi vào người cứ như được nếm phải một vị ngọt như nước đường, lại có thêm hương thơm của hoa hồng, quá dễ dàng để nhận ra, chỉ có hai loại này kết hợp mới làm ra được mùi vị đặc biệt như thế mà thôi.

- Thanh Yên Quả mười năm đâu thể so với Thanh Yên Quả năm năm, ngươi thử đi mà lấy màu dược tề của ngươi so với màu dược tề của Thanh Yên Nhã Mị được bỏ Thanh Yên Quả năm năm mà xem, ngươi sẽ thấy màu dược tề của ngươi đậm hơn màu của dược tề được cho vào Thanh Yên Quả năm năm.

- Mặc dù Thanh Yên Quả mười năm có thể làm cho công dụng của Thanh Yên Nhã Mị tăng lên gấp đôi, nhưng độ khó lại tăng lên gấp mười, nó là nguyên nhân chủ yếu gây ra nổ dược trong lúc luyện chế.

- Cái này coi như bỏ qua, cái nguy hiểm hơn là ngươi đã thay Kim Hoàng Lục Diệp bằng Mị Âm Linh Diệp, ta thật sự không biết ai đã dạy ngươi cái kiểu này nữa a.

- Nghe cho rõ đây, Mị Âm Linh Diệp chính là khắc tinh của Thanh Yên Nhã Mị, nếu cho Mị Âm Linh Diệp vào ngươi chẳng khác nào cho độc dược vào Thanh Yên Nhã Mị dược tề cả.

- Muốn khắc chế sự nổ tung của dược tề, thứ nhất cần cho vào đó lại một lần nữa Hoàng Kim Lục Diệp khi dược tề chuẩn bị nổ sau ba nhịp hô hấp.

- Cùng lúc đó, ngươi cần cho thêm vào một loại dược liệu có thể khắc chế Mị Âm Linh Diệp, trong tay ta có những dược liệu đó, nhưng ta cần những dược liệu này không thể lấy ra được, nghĩ lại thì lá của U Lam Minh Thảo, có thể khắc chế được Mị Âm Linh Diệp. Thật uổng tiếc cho chiếc lá nhỏ bé ấy mà!

Huyền Đà La vừa nói vừa uất ức võ ngực.

Thanh Âm chớp chớp nhìn Huyền Đà La, hỏi:

- Một chiếc lá trên cây U Lam Minh Thảo sắp ra bông thì có gì quan trọng?

Nghe cái câu hỏi từ Thanh Âm, Huyền Đà La đập bàn, quát:

- Rầm!

- Cái thứ học không đến nơi đến chốn như ngươi thì biết cái gì! Lá trên cây hoa của U Lam Minh Thảo có thể là tăng khả năng thanh đan, tăng khả năng thành công của luyện dược tề, ngươi có biết không?

Thanh Âm ngơ ngác, cúi đầu ấp úng nói như một đứa trẻ bị phạt:

- Ta... ta thật sự không biết...

Huyền Đà La thở ra một hơi, trên tay của nàng vuốt ve Hắc Long Phương Đỉnh, dù gì bây giờ nàng cũng đã đạt được mục đích của mình rồi, cũng chẳng còn nợ nần gì tên Thanh Âm lão già này.

Đứng dậy, Huyền Đà La bỏ đi ra ngoài, Thanh Âm lão già nhìn thấy nàng định rời đi lại kéo nàng lại, hỏi:

- Huyền tiểu thư ngươi đi đâu a? Ta xin người đừng đi a, ta có rất nhiều thứ muốn thỉnh giáo người a!

Huyền Đà La phớt lờ bỏ đi.

Thanh Âm một mực đi theo sau nàng, lải nhải:

- Huyền tiểu thư, dược lý của người rất cao siêu, là ai đã dậy người? Người cảm thấy ta thế nào? Ta muốn nhận người làm sư phụ a.

Đang đi, Huyền Đà La nghe được lời nói của Thanh Âm lão nhi tử, nàng đứng lại, quay lưng lại nhìn lão, nàng âm lãnh:

- Ngươi có quyền chọn bất cứ ai làm sư phụ của mình, vậy ta cũng có quyền chọn người để làm đệ tử của ta.

Nói xong, nàng liền quay lưng bỏ đi một mạch về Huyền gia.

Thanh Âm lão nhi tử nhìn bóng lưng của nàng, hắn hoàn toàn không biết, tại sao đôi mắt của nàng khi đó nhìn hắn lại cứ như là một ánh mắt hận thù mà đau buồn làm sao.

Giống như một con người đã từng trải qua một chuyện gì đó, như là một kẻ đã khiến cho nàng bội tin, làm cho nàng cảm giác thù hận người đó cùng đau thương vì người đó.

Lão nhi tử Thanh Âm thầm nghĩ, nàng đã từng có một đệ tử và bị đệ tử đó phản bội?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!