Huyền Đà La ngơ ngẩn ra một hồi, rồi vẫy vẫy tay hỏi:
- Ngươi giải thích cho ta đi, ta chẳng hiểu ngươi nói gì cả.
Tử Tư Đọa cười yêu mị, giải thích:
- Người đầu tiên đến sớm những người khác hay phá giải được bí mật của trại tập huấn thì sẽ có một thứ rất có lợi, đó chính là được đệ tử hạch tâm của Đế Linh học viện trực tiếp chỉ dẫn. Nếu như người đó không chấp nhận thì có thể tập bình thường như những đệ tử khác.
- Nhưng trong đó cũng có nói là làm theo lời của người phát hiện ra bí mật này. Thì như ngươi nói, ngươi muốn "tự luyện" ta cho ngươi tự luyện đấy thôi.
Giờ thì hiểu được lí do tại sao mình bị đuổi rồi. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại cũng không có gì xấu cả, vì ở bên ngoài nàng còn được Âm dạy.
Âm là bí mật lớn nhất của Huyền Đà La ở hiện tại, nếu ở trong trại tập huấn thì khó có thể gặp được Âm và nhờ nàng chỉ dẫn. Bây giờ ở bên ngoài, thì quá tốt rồi.
- À để ta nói cho ngươi biết một điều. Ngươi quay về thì tự mà thuê phòng đi. Những cái phòng mà các ngươi ở chỉ dành cho ba ngày mà thôi.
Tử Tư Đọa lên tiếng giải thích.
Cứ tưởng là sẽ ở đó một năm trời như ở kiếp trước. Ai lại ngờ được là chỉ ở ba ngày. Nếu ở ba ngày đầu tiên, vậy thì những tân sinh đến trại tập huấn sẽ phải ở trại tập huấn trong vòng một năm tới rồi?
- Ta có hai câu hỏi.
Huyền Đà La suy ngẫm một hồi nói.
- Được.
Tử Tư Đọa gật đầu lên tiếng.
- Kỳ thi diễn ra là khi nào? Ta có thể đến trại tập huấn thăm người thân, bạn bè của ta được không?
Huyền Đà La đưa ra hai câu hỏi như nàng nói.
- Thời gian diễn ra sẽ là vào ngày 13 tháng 2 năm 3021 theo lịch Tư Nhã Ân. Nghĩ là vào thời gian này của năm sau, lúc mặt trời mọc các tân sinh phải tập trung ở trại tập huấn.
- Về việc ngươi đến thăm người thân hy bạn bè là cho phép, một tuần được phép đến thăm ba lần.
Gật gù, hài lòng trước câu trả lời. Huyền Đà La vui vẻ định rời đi, nhưng nhớ trực lại, chiếc nhẫn áp lực trọng lượng vẫn còn ở trên tay. Nàng chỉ vào chiếc nhẫn hỏi:
- Ta không còn ở trại tập huấn luyện tập nữa, vậy ta có nên tháo chiếc nhẫn này trả lại cho các ngươi không?
Tử Tư Đọa nhìn vào chiếc nhẫn áp lực trọng lượng trên tay của Huyền Đà La, có phần khinh bỉ nàng lên tiếng:
- Nếu ngươi có khả năng tháo chiếc nhẫn đó ra.
Những tân sinh bình thường khi được trao nhẫn này đều phải để cho cơ thể thích nghi với áp lực trọng lượng trong một khoảng thời gian dài thì mới tháo ra được.
Chỉ khi nào cơ thể thích nghi hoàn toàn với áp lực trọng lượng của nhẫn thì mới được tháo ra, nếu như không thích nghi được thì mãi mãi cũng không tháo ra được.
Nhìn Huyền Đà La chỉ mới là tân sinh, mới được trao nhẫn mà đã thích nghi ngay được thì là một vấn đề không thể tồn tại được.
Tử Tư Đọa mong chờ vẻ mặt ngơ ngác của Huyền Đà La khi không thể tháo ra chiếc nhẫn. Để cho hắn thất vọng, nàng tháo ra chiếc nhẫn, đưa cho Tử Tư Đọa.
- Nhị tỷ, chuyện này là sao?
Huyền Đà La vừa trả nhẫn cho Tử Tư Đọa, liền nghe âm thanh của Lâm Tiêu, nàng quay lại thấy các tân sinh đều đã đến rồi.
Nhưng vẫn còn một số người đang chạy ở phía sau một đoạn khá xa. Nhìn hai người Đông Vi Ân và Lâm Tiêu, Huyền Đà La cười nhu hòa nói:
- Xin lỗi, ta không tập luyện cùng mọi người được nữa rồi. Ta sẽ thường xuyên đến thăm hai người.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!